Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 249: CHƯƠNG 249: TÔI MUỐN KỂ CHO CÁC BẠN NGHE CHUYỆN XƯA! 2

Đến đó vẫn chưa kết thúc, sau khi giết sạch ma vật xung quanh, Tiểu Long lập tức dời ánh mắt đến nơi con quái vật cấp ba ở phía xa!

Đối với Tiểu Long này thì đây chính là một bữa tiệc thịnh soạn.

Chuyện không thể ngờ được chính là sau trận chiến này, thứ được lợi nhất chính là cái bụng đói của Tiểu Long kia!

Mà cũng chính bởi vì sự tồn tại của Tiểu Long này mà mọi người không còn để ý từ khi nào cánh cổng Ma giới đã hoàn toàn đóng chặt!

Ma vật đã không còn viện quân nữa, đồng thời cũng không thể chống đỡ nổi với chiến lực cao cấp của Tiểu Long, thế trận hiện tại ở chiến trường đã hoàn toàn nghiêng về phía loài người và thú biến dị rồi!

Chuyện giải quyết những ma vật còn lại cũng chỉ là vấn đề thời gian nữa thôi!

“Đi thôi, Độc Nhãn, có thể giết bao nhiêu thì giết bấy nhiêu!”

Trong trận chiến này lợi ích mà Văn Vũ đạt đạt được cũng chỉ là con số không mà thôi, lúc anh và Độc Nhãn chặn cánh cổng Ma giới cũng chỉ được một chút điểm tích lũy.

Trong mắt Văn Vũ thì bao nhiêu đây chắc chắn không có lời!

Nghe được mệnh lệnh của Văn Vũ,

Độc Nhãn lập tức vọt về hướng một con ma vật cấp ba trên chiến trường!

“Tôi đi nữa.”

Tôn Thụy Tinh chào hỏi Văn Cũ, nhìn dáng vẻ không đành từ bỏ những điểm tích lũy dễ dàng giành lấy như trở bàn tay trước mắt.

Khi hoàng hôn đến, trận chiến này đã chính thức đi vào hồi kết thúc.

Trên mặt đất la liệt khắp nơi là xác của ma vật và sinh vật biến dị, nhưng nói tóm lại thì số lượng xác của ma vật vẫn tương đối nhiều.

Vẫn còn sót lại một số ma vật vẫn ngoan cường chống cự nhưng không khó để cảm nhận được nỗi đau trong từng tiếng gầm gừ sắc nhọn tuyệt vọng ấy của ma vật!

Với bạo ngược chi viêm trong miệng Độc Nhãn phun trào ra bao phủ lên trận phòng ngự cuối cùng của Ma tộc, tất cả đã trở lại bình thường.

Trận chiến cuối cùng đã kết thúc!

Mà lúc này những vết thương trên người Văn Vũ đã hoàn toàn lành lại, anh đứng bên cạnh Độc Nhãn và Tiểu Long cùng nhau nhìn ngắm khung cảnh của thị trấn Sài Hà sau khi đại chiến kết thúc!

Nhưng đáng tiếc là dáng vẻ này cũng không mấy tốt đẹp!

Khắp nơi đều là những bộ phận cơ thể bị gãy nát, khắp nơi đều là dấu vết sau khi bị năng lượng tàn sát bừa bãi!

“Kết thúc rồi, cảm ơn các ngươi!”

Văn Vũ quay đầu nghiêm túc nói với Tiểu Long và Độc Nhãn một tiếng cảm ơn.

“Đừng mà, ngươi đừng khách sáo. Ta cũng được ăn rất nhiều, rất nhiều đồ ăn ngon…”

Âm thanh non nớt truyền đến tai Văn Vũ lại chọc cho Văn Vũ cười cười.

Vươn tay phải ra nhẹ nhàng vuốt ve lớp vảy cứng cỏi của Tiểu Long, Văn Vũ nâng cằm chỉ chỉ thi thể Cổ Ma cách đó không xa.

“Cái kia sao ngươi không ăn vậy?”

Tiểu Long vô cùng nghiêm túc nói: “Đồ ăn ngon phải để lại cuối cùng chứ!”

“Làm một cuộc thương lượng đi, ngươi xem, nếu không phải nhờ ta, ngươi cũng không biết nơi này sẽ có nhiều đồ ăn ngon như vậy, có thể chia cho ta một ít ma tinh trong não của chúng không?”

Lời này hoàn toàn cưỡng từ đoạt lí.

Tiểu Long nghiêng đầu, nhìn nhìn Văn Vũ rồi lại nhìn xác ma vật gấp ba chất thành đống cách đó không xa, không do dự mà gật gật đầu.

“Ngươi nói rất đúng, nếu không có ngươi, ta cũng không được ăn ngon như vậy.”

Nói xong móng vuốt lớn vô cùng hào khí vung lên.

“Đồ vật cứng cứng trong đầu chúng cho ngươi hết đó! Ta cũng sẽ chia cho ngươi một nửa chỗ thịt kia!”

Sự hào phóng của Tiểu Long lại làm Văn Vũ có chút xấu hổ!

“Sao lại cảm giác như ta là một ông chú xấu xa đang lừa lấy mất kẹo mút của đứa con nít vậy chứ!”

Trong lòng Văn Vũ than thầm một tiếng.

Nhưng tiếc là Văn Vũ căn bản không thể từ chối được một mối lợi lớn như thế.

Sau khi nghe được lời hào phóng của Tiểu Long, Văn Vũ lập tức đi ra phía trước đào đầu của Cổ Ma lên lấy Ma tinh trong đó ra!

Nhưng tại thời khắc đó lại xảy ra một sự thay đổi!

….

Khi Văn Vũ đào cái đầu của Cổ Ma lên thì con ma vật cuối cùng chạy đến đã chết dưới móng vuốt của Độc Nhãn!

Khắp chiến trường đã không còn một ma vật nào nữa rồi!

Khi con quái vật cuối cùng chết đi, một giọng nói cổ xưa mang theo chút thăng trầm truyền đến tâm trí của tất cả con người và các loài sinh vật biến dị, chào hỏi bằng một hình thức mà bất kỳ sinh vật nào cũng có thể hiểu được!

“Xin chào những người sống sót trong chiến trường hai giới, các bạn có thể gọi tôi là – chủ nhân!”

……

Âm thanh này giống như giọng nói của một người già vô cùng hiền từ, trong lời nói mang theo ngữ khí ôn hòa nhưng vẫn uy nghiêm, động tác trên tay Văn Vũ lập tức dừng lại.

Ngẩng đầu lên, Văn Vũ nhìn xung quanh, nhưng đáng tiếc là không phát hiện được gì cả!

Chủ nhân, Văn Vũ đã nghe danh xưng này không dưới một lần, điều đáng tiếc là vì lý do sức mạnh và quyền hạn nên Văn Vũ không biết bao nhiêu thông tin về vị sếp lớn đang ẩn thân này!

“Ông rốt cuộc là thứ gì?”

“Ông là ai?”

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Chương 249 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!