Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2495: CHƯƠNG 2495: LỰA CHỌN CUỐI CÙNG 1

Franke và Cổ Nhĩ cũng nhận ra Văn Vũ lúc này không được vui vẻ cho lắm, cho nên cả ba người cũng không nói chuyện khó chịu với Văn Vũ nữa, sau bữa ăn, Cổ Nhĩ và Ngụy Thiên về trước, chỉ còn lại Franke và Văn Vũ ngồi đó nhìn nhau.

Lúc này đây, vẫn là Văn Vũ mở miệng nói trước.

"Cho nên, mọi chuyện là như vậy? Ông cứ như thế mà nhận thua? Cứ như vậy rồi chuẩn bị ở đây chờ chết?"

Văn Vũ quả thực rất tò mò.

Trong hoàn cảnh hiện tại, những kẻ không biết sự tình như thế nào mà vẫn sống như bình thường thì còn có thể tha thứ được, nhưng Franke và những người khác biết rằng cái chết đã cận kề nhưng vẫn không làm gì, thừa nhận số phận của mình, nhưng với sự hiểu biết của Văn Vũ về Franke hay Lâm Hải Phong, hai con cáo già này không phải là người dễ dàng nhượng bộ.

Khi nghe điều này, Franke nhếch mép cười với Văn Vũ.

"Trước đây, chúng tôi không đủ mạnh mẽ và chỉ có thể ở đây chờ chết, thực sự chúng tôi đã tuyệt vọng rồi, nhưng may mắn thay số 8 đã thực sự liên hệ với các cậu và đưa các cậu đến với chúng tôi."

"Thực tế, chúng tôi không thừa nhận thất bại, chúng tôi cũng không muốn chờ chết, chúng tôi chỉ chờ sự trở lại của cậu."

"Nhưng trước khi nói chuyện này nhiều hơn, tôi nghĩ cậu cần gặp Lâm Hải Phong."

Fran nói xong, nói xong rồi nhìn Văn Vũ, còn Văn Vũ thì im lặng một lúc , sau đó mới gật đầu.

Mặc dù mối quan hệ trước đây của Văn Vũ và Lâm hải Phong rất bình thường, nhưng có một điều Văn Vũ rất tin tưởng.

Lâm Hải Phong quả thực là một người có thể biến điều không thể thành có thể!

Nhìn thấy Văn Vũ gật đầu, Franke thở phào nhẹ nhõm, trên khuôn mặt già nua nở nụ cười, nhẹ nhàng đứng dậy vẫy tay với Văn Vũ.

"Theo tôi."

Nói xong, Franke bước vào trong phòng.

Văn Vũ theo sát phía sau.

Phòng ngủ của Franke tuy được bố trí rất đơn giản và không cầu kỳ, nhưng từ trong ra ngoài lại là một mùi đặc trưng nồng nặc của mấy người già sống một mình.

Văn Vũ nhìn từ phía sau , chỉ thấy bóng lưng của Franke, mặc dù ông ta có khí chất mạnh mẽ và cường tráng, nhưng dù sao đi nữa cũng không thể che giấu được sự già nua của cơ thể.

Cảm nhận về thời gian đang dần trôi qua, Văn Vũ nhìn Franke đi đến cạnh giường, với tay ra đẩy giường, lộ ra cánh cửa bí mật bên dưới, sau đó Franke mở ra cánh cửa bí mật, một con đường bí mật hiện ra trước mặt hai người họ.

"Không phải chứ, giấu gì kỹ vậy."

"Cẩn thận chút vẫn hơn."

Franke cười ha ha, che giấu sự bối rối của ông ta, sau đó bước vào cánh cửa bí mật trước.

Sau cánh cửa bí mật đó là một cái con đường tối đen, con đường không sâu nhưng lưu thông khí khá tốt, quy mô khá lớn, đi được một hai phút, phía trước bỗng trở nên sáng sủa hẳn ra.

Vô số máy tính điện tử tân tiến nhất được sắp xếp ngang dọc, dễ thấy nhất chính là màn hình hiển thị cực lớn nằm ở chính giữa, Franke mặc kệ Văn Vũ , tự mình đi về phía trước, đứng bên cạnh máy tính, không biết loay hoay làm gì đó, cho đến khi đèn báo máy tính bật sáng, Franke lùi lại vài bước và cúi gằm mặt.

Đến khi màn hình hiển thị sáng lên, khuôn mặt vô cảm của Lâm Hải Phong hiện ra trong màn hình.

"Văn Vũ, đã lâu không gặp."

Nhìn gương mặt như tê liệt của Lâm Hải Phong, Văn Vũ khẽ thở dài một tiếng.

"Ừ, lâu quá rồi,lâu đến mức chúng ta sắp chết hết rồi nhỉ."

Ý tứ trong lời nói có vẻ không hài lòng cho lắm, nhưng kỳ thực đây là sự thật - Văn Vũ khi nào thì chết bản thân cậu cũng không biết rõ, nếu như cứ theo tình hình phát triển như hiện tại, có lẽ sẽ ở khoảng Chủ Nhân và Tiên Đế phân thắng bại, mà Lâm Hải Phong và những người khác có hi còn chết nhanh hơn Văn Vũ…

Có lẽ cả hai người họ đều không ngờ,khi hai người họ gặp được nhau, lại bị kẹt trong tình huống xấu hổ như thế này.

Tuy nhiên, khi Lâm Hải Phong tìm đến Văn Vũ, ông ta cũng không muốn nói mấy lời cuối cùng với Văn Vũ… lúc này, Lâm Hải Phong cố nặn ra một nụ cười, nhìn Văn Vũ, nhẹ giọng nói.

"Lâu rồi cũng đúng,nhưng lâu đến mức sắp chết mới gặp thì hơi không đúng lắm…"

Giọng nói tuy nhẹ nhàng, nhưng khi lọt vào tai Văn Vũ lại như tiếng vang vọng, có điều, không hiểu sao khi Văn Vũ nghe những lời Lâm Hải Phong nói lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Từ lúc bắt đầu đến giờ…

Lâm Hải Phong luôn là người biến điều không thể thành có thể!

Nên không ngạc nhiên khi Lâm Hải Phong đã có một giải pháp cho tình hình hiện tại…

"Cho nên?"

Văn Vũ cố ý hỏi, nhưng Lâm Hải Phong chỉ cười.

"Cho nên, tôi cần hỏi cậu một chuyện trước."

"Cậu có tình nguyện giúp đỡ chúng tôi…đồng thời cũng chính là giúp đỡ cậu!"

"Không chạy trốn nữa, không lần trốn nữa, không để tất cả mọi chuyện như không liên quan đến cậu, không quan tâm đến bất cứ chuyện gì…"

Lâm Hải Phong chân thành nói,còn Văn Vũ cũng nghiêm túc suy nghĩ.

Một lúc sau, cậu nở nụ cười gượng ngạo.

"Tôi muốn chạy trốn, tôi muốn lẩn trốn, nhưng xem ra bây giờ thì không rút ra được àm chạy nữa…”

Những gì Bạch đã nói với Văn Vũ là sự thật, câu nói "Thế giới này là một vũng lầy", rốt cuộc bên trong nó cũng có chút đạo lý, bây giờ Văn Vũ muốn chay, thật sự là quá muộn rồi – thực tế Văn Vũ cũng muốn nghĩ ra cách để tự cứu chính mình.

Một khi bước ra khỏi Bảo địa này, Bạch nhất định sẽ có thể tìm thấy cậu, sau đó Đường Hạo Phi sẽ quấn chặt lấy cậu, đợi cho Tiên Đế và Chủ Nhân phân thắng bại—trước đó thì đừng hòng có ai chạy thoát được.

Chương 2495 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!