“Ma Linh” thong thả đi tới ghế chủ tọa, đầu tiên là bưng ly trà lên uống một ngụm, sau đó lên tiếng, giọng điệu nghiêm túc.
“Nói đi, lần này ngươi tới tìm bản tôn làm gì?”
“Được rồi, nơi này chỉ có hai chúng ta, không cần nghiêm túc như vậy.”
Có lẽ Thiên Thần cũng không chịu nổi bộ dạng “mẹ trái đất” này, anh ta vừa cười vừa nói. Văn Vũ cũng hùa theo, khẽ duỗi lưng, sau đó nằm ườn lên ghế.
“Có chuyện gì thế?’
Đúng rồi, kiểu giao tiếp này mới đúng là cách giao tiếp của Thiên Thần và Ý chí trái đất…
“Bạch đã trở lại, còn mang về một nhiệm vụ mới.”
“Dừng!”
Thiên Thần vừa nói được một nửa thì đã bị Văn Vũ ngăn lại.
“Chuyện này thì liên quan gì đến ta? Không phải trước đó chúng ta đã nói rồi sao? Ta là La Minh, ta chỉ chịu trách nhiệm quản lý Ma điện thôi, những chuyện còn lại ta không quan tâm, sao bây giờ lại…”
“Tình huống lần này hơi đặc biệt.”
“Tình huống lần này hơi đặc biệt.”
Thiên Thần bình tĩnh lên tiếng, sau đó tiếp tục bổ sung.
“Bạch và Văn Vũ đã trở mặt… Nhưng tình hình bây giờ lại vô cùng xấu, bởi vì không giết được Văn Vũ. Văn Vũ đã chạy trốn, bây giờ không biết tung tích ở đâu. Bạch cảm thấy Văn Vũ sẽ là một mối uy hiếp rất lớn, thế nên Bạch đã huy động tất cả lực lượng để tìm kiếm Văn Vũ. Và ông cũng chính là một trong những lực lượng bị huy động.”
Văn Vũ nghe xong cũng không cảm thấy ngạc nhiên gì, cậu khẽ vuốt cằm, chậm rãi nói.
“Nói thế có nghĩa là bạch muốn ta và ngươi ra tay tìm Văn Vũ giúp ông ta?”
“Đúng vậy… Hơn nữa, ông đừng quên trong tay Văn Vũ có một trang bị liệt giới, cậu ta có thể tùy ý xuất hiện ở bất cứ đâu. Không những thế cậu ta còn có Pháp bào che trời, nói thật, tìm kiếm Văn Vũ không phải một chuyện đơn giản.”
“Văn Vũ có thể ở bảo địa, có thể ở trái đất, cũng có thể ở chiến trường phân tầng, thậm chí có thể ở Ma điện… Nói tóm lại, lần này tôi tới là muốn ông ra tay, thứ hai là muốn nhắc nhở ông cẩn thận, đừng để Văn Vũ có cơ hội lẻn vào…”
“Ừ…”
Văn Vũ trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu.
“Không thành vấn đề, phái người đi tìm chỉ là chuyện nhỏ. Các ngươi giúp ta nhiều như vậy, ta đúng là cũng nên báo đáp các ngươi chút gì đó.”
“Nhưng có một vấn đề ta không hiểu lắm.”
“Nói đi.”
“Ta nhớ Văn Vũ đã quyết định rời đi, tính tình tên đó thế nào không phải ngươi không biết, có nhiều chuyện tên đó còn chẳng thèm để ý đến. Ta cảm thấy nếu Văn Vũ đã muốn đi thì cứ để cho cậu ta đi, như thế cũng tránh cho chúng ta nhiều phiền phức.”
“Ta không biết Bạch nghĩ thế nào…”
Văn Vũ thở dài, cảm thấy bản thân mình đúng là thân bất do kỷ, cậu thực sự muốn chạy, nhưng Bạch lại không chịu thả người…
Đến tận bây giờ Văn Vũ vẫn không hiểu tại sao Bạch lại coi cậu là mối uy hiếp lớn nhất.
Thiên Thần nghe Văn Vũ hỏi thế thì cười mỉa.
“Tôi có vài manh mối về vấn đề này.”
“Ồ?’
Văn Vũ ra vẻ ngạc nhiên nhìn về phía Thiên Thần, nhướn mày ý bảo Thiên Thần nói tiếp.
Mà Thiên Thần cũng không có ý giấu diếm - Dù sao thì quan hệ giữa Thiên Thần và Ý chí trái đất chẳng phải giấu nhau gì cả.
Cùng nhau bị phong ấn trong căn nguyên tâm địa mấy ngàn năm, hai người họ đã vô cùng hòa hợp…
Quỷ mới biết bọn họ đã xảy ra chuyện gì - Ít nhất là Văn Vũ không muốn nhớ lại đoạn ký ức đó một lần nữa.
Thiên Thần nhìn xung quanh, sau đó vung tay tạo một kết giới cách âm, tiếp theo, anh ta thấp giọng nói với “Ma Linh”.
“Chắc ông cũng biết trong tay Văn Vũ có một kỹ năng gọi là Cán cân linh hồn?”
“Cái này… Ta không nhớ rõ lắm… Nhưng mà trong trí nhớ của Ma Linh đúng là có chuyện như vậy.”
Ý chí trái đất không biết chuyện này, nhưng Ma Linh lại biết rõ.
“Vậy ông có biết trong tay Độc Nhãn có một kỹ năng gọi là Cán cân huyết nhục?”
Văn Vũ lập tức gật đầu - Chuyện này trong ký ức của Ma Linh cũng có.
“Còn Đường Hạo Phi thì có kỹ năng Cán cân sức mạnh.”
Đây là chuyện ai cũng biết.
“Vậy ông có biết trong phần giới thiệu của Cán cân sức mạnh và Cán cân linh hồn có một câu như thế này: Linh hồn là nguồn gốc, sức mạnh là nền tảng, huyết nhục là ngoại cảnh, ba cái hợp nhất sẽ có được nguồn năng lực cân bằng tuyệt đối!”
Văn Vũ nghe Thiên Thần nói xong thì nheo mắt lại như tự hỏi, sau đó gật đầu.
“Ta không biết, nhưng nếu ngươi đã nói như vậy thì chắc đúng là có chuyện như thế.”
“Vậy tôi lại nói cho ông một vấn đề nữa, Chủ nhân có thể ăn các loại kỹ năng cán cân.”
“Hả?”
Văn Vũ làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
“Thế thì sao?”
“Ha ha…”
Thiên Thần nghe Văn Vũ hỏi lại thì cười lạnh.
“Không biết ông có tò mò chuyện này không… Ông nói xem, tại sao viên đá trời ban lúc đầu lại bị vỡ?”
Câu hỏi của Thiên Thần khiến Văn Vũ giật mình, Linh giác lập tức được kích hoạt, chỉ trong một thời gian ngắn, Văn Vũ đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện!
Âm thanh của Thiên Thần vẫn vang lên không dứt, giống như ma âm chui vào tai Văn Vũ.
“Quyết chiến sinh tử của Chủ nhân và năng lực cân bằng của Ma chủ đã từng là hai phương pháp mạnh nhất trên thế giới. Tên Văn Vũ kia do Ma chủ trọng sinh, bản thân nắm giữ Cán cân huyết nhục và Cán cân linh hồn. Hơn nữa, cậu ta còn có Hồn cảnh tan vỡ có thể tước đoạt kỹ năng, nếu nói cậu ta không phải là tay sai của Ma chủ thì ngay cả tôi cũng không tin!”
Chương 2507 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]