Nhưng cũng có thể đây chỉ là một phép thử… Thử xem đây là Ý chí trái đất hay là Văn Vũ…
Văn Vũ suy nghĩ một lát, cuối cùng đưa ra quyết định.
Bây giờ kế hoạch vẫn chưa hoàn thành, Văn Vũ không thể bại lộ thân phận. Nhưng nhóm người Franke lại là đồng minh duy nhất của Văn Vũ lúc này, không cứu không được. Thế nên, Văn Vũ quyết định giao quyền lựa chọn cho Lâm Hải Phong!
Trong khi xe chạy, Văn Vũ ở phía sau lặng lẽ kích hoạt Khu vực phong tỏa cực hiệu, trong khi tài xế không phát hiện ra thì nhanh chóng liên lạc với Lâm Hải Phong.
“Bạch đã tìm được bảo địa ẩn nấp của mọi người, rạng sáng sẽ lên đường đến đó. Mọi chuyện là như vậy, ông nói xem nên làm thế nào?”
Lâm Hải Phong nghe đến đây thì im lặng một lát, sau đó không trả lời Văn Vũ mà lại hỏi: “Cậu lấy được đồ chưa?’
“Vẫn chưa, chưa tìm được cơ hội. Ông anh à, bây giờ các ông sắp bị người ta bao vây tiêu diệt rồi, ông còn hỏi đến tôi làm gì…”
Văn Vũ thực sự sợ hãi mạch não của Lâm Hải Phong, đối mặt với chuyện liên quan đến sống chết mà còn có thời gian hỏi sang chuyện khác, đúng là trái tim rộng lớn!
Ai ngờ Lâm Hải Phong lại cười nhẹ một tiếng.
“Chuyện đó cũng chỉ là sớm hay muộn thôi, chúng tôi đã chuẩn bị cho chuyện này từ lâu rồi. Tạm thời cậu vẫn chưa cần bại lộ thân phận, cứ tiếp tục như kế hoạch…”
“À từ từ… Có lẽ làm như thế này thì hiệu quả sẽ tốt hơn một chút…”
Lâm Hải Phong nói cho Văn Vũ nghe ý kiến của mình.
Văn Vũ khẽ nheo mắt lại.
Từ những sắp xếp này Văn Vũ đã hiểu được ý tứ của Lâm Hải Phong, đồng thời cũng biết cái giá phải trả của nó!
Hai người nhìn nhau thông qua màn hình máy tính, một lúc sau Văn Vũ mới thở ra một hơi.
“Vậy cứ quyết định như vậy!”
…
Đến tận khi về trang viên thì Văn Vũ mới hủy bỏ Khu vực phong tỏa cực hiệu.
Suốt dọc đường đi, người tài xế không hề phát hiện ra Văn Vũ trò chuyện với Lâm Hải Phong. Trong tầm mắt anh ta, từ khi Văn Vũ lên xe đã ngủ gà ngủ gật.
Văn Vũ càng dùng càng thích hiệu quả của kỹ năng Khu vực phong tỏa cực hiệu này.
Vô cùng dễ dùng, vô cùng hiệu quả.
Sau khi trở lại trang viên, Văn Vũ tiếp tục ăn nốt bữa tối dang dở rồi trở lại phòng ngủ. Cậu ngủ một mạch đến gần sáng thì Thiên Thần tìm đến tận cửa.
“Đến giờ xuất phát rồi.”
Thiên Thần nói xong thì Văn Vũ thu dọn đơn giản một chút, sau đó theo Thiên Thần ra ngoài.
Ở cổng trang viên có tám bóng người chiều cao không đồng nhất đang đứng. Văn Vũ nhìn qua một chút đã nhận ra thân phận của những người này.
Đường Hạo Phi bản tôn!
Phân thân nào đó của bạch!
Và sáu con rối linh hồn cấp thiên kiêu do August đứng đầu…
Văn Vũ nhìn thấy những người quen này thì trong lòng cảm thấy vô cùng chua xót - Trước đây những người này đều là thuộc hạ của mình, bạn tốt của mình, nhưng bây giờ tất cả bọn họ lại đứng phía đối lập với mình!
Văn Vũ thu hồi sát ý với Bạch, nhanh chóng theo Thiên Thần lên xe, những chiếc xe gầm rú, ba chiếc Jeep chạy như bay về phía ngoại ô Yến Kinh.
Vị trí cần đến cũng không xa Yến Kinh lắm.
Văn Vũ vẫn còn đang tò mò tại sao không dùng trận truyền tống thì chiếc xe đã dừng lại.
“Đến nơi rồi, xuống xe.”
Thiên Thần nói xong thì dẫn đầu xuống xe, Văn Vũ cũng theo sát. Sau khi tất cả mọi người đứng trên mặt đất thì mới phát hiện nơi này không phải bảo địa mà chỉ là một nông trường bỏ hoang nằm ở ngoại ô Yến Kinh…
Nội tâm Văn Vũ dâng lên nghi ngờ và cảm giác căng thẳng chưa từng có. Lúc này, thậm chí Văn Vũ còn tự hỏi liệu có phải mình đã bị bại lộ rồi hay không.
Nếu dựa theo tính tình nóng vội của Văn Vũ trước đây thì giờ chắc chắn cậu đã ra tay trước. May mà từ khi có được Linh giác thì lúc nào Văn Vũ cũng dùng nó, để bản thân ở trong trạng thái “Chỉ số thông minh đang online”.
Trong lòng vô cùng mông lung nhưng bên ngoài Văn Vũ chỉ tỏ vẻ tò mò.
“Nơi này là…”
“Ngoại ô Yến Kinh.”
Phân thân của Bạch lên tiếng, sau đó duỗi tay phải ra,một đạo phù văn nhanh chóng ngưng tụ thành một phong ấn.
Đến lúc này Bạch mới nói với mọi người.
“Franke và đám người của ông ta đang ẩn nấp ở bảo địa số 8564, người bảo vệ bảo địa ở đây là Số 8. Khoảng hơn bốn nghìn năm trước, đám người Franke đã tới bảo địa này, sau đó Số 8 sử dụng quyền hạn của mình đóng cửa bảo địa vĩnh viễn.”
“Điều này khiến bảo địa đó biến thành một không gian ảo chỉ còn tồn tại trong những hồ sơ lưu trữ, đồng thời, bảo địa này không có lối vào, cũng không có lối ra.
“Nhưng mà… Trời đất có rộng lớn bao la đến đâu thì bọn họ cũng không thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta. Mặc dù bảo địa số 8564 đã bị Số 8 đóng cửa, nhưng tôi là người bảo vệ bảo địa số 1, Chủ nhân không ở đây thì tất cả bảo địa đều thuộc quyền sở hữu của tôi.”
“Tôi có thể mở lối vào bảo địa số 8564 ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, kế hoạch của chúng ta chẳng khác nào bắt ba ba trong rọ!”
Bạch nói vô cùng hào khí, mà sự thật cũng giống như những lời Bạch nói…
Chủ nhân không ở đây thì tất cả mọi thứ thuộc về Chủ nhân đều do Bạch cai quản. Tất nhiên là Bạch không thể điều khiển được nhóm người bảo vệ bảo địa, nhưng đúng là quyền hạn của ông ta lớn nhất.
Đám người Franke xui xẻo rồi…
Cứ tưởng trốn trong bảo địa thì sẽ không sao, nhưng không ai ngờ mọi chuyện lại phát triển theo hướng này.
“Bây giờ, bắt đầu chuẩn bị thôi.”
Chương 2513 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]