Họn họ lại làm cái trò quỷ gì ở đó vậy?
Đúng vậy, Bạch dám chắc chắn vụ nổ lần này do đám người Văn Vũ ra tay. Nhưng ông ta không biết tại sao bọn họ lại làm thế, mọi chuyện không rõ ràng, nghĩ mãi cũng không ra.
Nhưng đột nhiên có một linh cảm lóe lên trong đầu Bạch.
Cứ có cảm giác…
Một nơi nào đó xảy ra vấn đề…
Tất cả mọi chuyện đều bắt đầu từ khi Ý chí trái đất trở về…
Nhưng Bạch lại nhanh chóng bác bỏ suy nghĩ này.
Ý chí trái đất không có gì đáng ngờ cả.
Tính cách vẫn như thế, mà chuyện đi đến bảo địa số 8564 cũng không phải do ông ta tự nguyện.
Bạch nghĩ nát óc cũng không ra, nhưng ông ta lại không ngờ Ý chí trái đất đã bị Văn Vũ thế thân từ lâu rồi, chỉ là hàng loạt chuyện đó Văn Vũ không nhúng tay vào…
Văn Vũ không ra tay thì làm sao Bạch nghi ngờ được cơ chứ?
Bạch nghĩ trái nghĩ phải mà cũng không có đáp án, cuối cùng chỉ có thể thở dài một tiếng.
Bây giờ Đường Hạo Phi không ở bên cạnh, Bạch không có hứng ra ngoài tra xét hiện trường. Ông ta chỉ ngồi yên một chỗ, lặng lẽ dùng liên kết tinh thần với phân thân để hỏi han tình hình của Đường Hạo Phi.
Nhưng câu trả lời không tốt chút nào…
“Cậu ta vẫn đang mắc kẹt trong bảo địa số 8564, tôi đang nghĩ cách.”
…
Phân thân của Bạch đến tận vùng phong tỏa của sườn trái đất thì mới dừng lại.
Những làn sóng ánh sáng hiện lên, khu vực phong tỏa đột nhiên gợn sóng. Một lát sau, có một khe nứt xuất hiện.
Phong tỏa thế giới ban đầu do Ý chí trái đất và Chủ nhân kết hợp với nhau tạo thành, những người khác không hiểu được nguyên lý của nó. Vậy mà Bạch lại có thể phá bỏ phong tỏa, tùy ý đóng mở nơi phong tỏa, thậm chí còn có thể vượt qua phong tỏa.
Trái đất bây giờ thực sự là đại bản doanh của Bạch và Tiên Đế…
Sau khi thành công vượt qua phong tỏa, Bạch lập tức tăng tốc, đến một nơi rất xa mới chịu dừng lại.
Ông ta lấy từ trong nhẫn không gian ra một con dấu quyền hạn bảo địa mà bản thể đưa cho mình, sau đó không gian nhanh chóng dao động, một vết nứt ở bảo địa số 8564 lập tức mở ra.
Năng lượng cuồng bạo ập đến. Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này Bạch nhanh chóng tránh sang một bên, chờ khi nguồn năng lượng phát tiết gần hết thì mới tiến lại gần, thò đầu vào quan sát bên trong…
Lúc này Đường Hạo Phi đang giẫm lên người Văn Vũ, Văn Vũ trong thời gian sót lại không ngừng kích hoạt Quang hợp linh văn.
Đây không khác gì một cuộc tra tấn - Nhưng đúng là Đường Hạo Phi cũng không còn cách khác để giết Văn Vũ.
Huống hồ loại chiến đấu này cũng không có ý nghĩa gì cả!
“Trở về!”
Bạch lập tức truyền một làn sóng tinh thần đến chỗ Đường Hạo Phi. Đường Hạo Phi nghe xong thì dừng tay, bay về vị trí vết nứt không gian…
Nhưng đúng lúc này những dao động vô hình lại xuất hiện. Thời gian lại tiếp tục nghịch chuyển, trong nháy mắt, Đường Hạo Phi quay trở lại lúc vừa tiến vào bảo địa.
“Mẹ kiếp…”
Bạch bất đắc dĩ, ông ta thấy Văn Vũ trong thời gian sót lại xuất hiện một lần nữa thì vội vàng ra lệnh!
“Trở về!”
Đường Hạo Phi lập tức xoay người, nhưng dao động vô hình lại bùng nổ, thời gian lại nghịch chuyển…
Đến bây giờ thì Bạch đã hiểu.
Franke không muốn Đường Hạo Phi rời khỏi bảo địa!
Đây là sân nhà của kẻ địch, hơn nữa kẻ địch lại có kỹ năng thời gian chảy ngược. Thế nên Bạch chỉ có thể hết lần này đến lần khác bảo Đường Hạo Phi trở về, Đường Hạo Phi tội nghiệp cũng bị quay ngược thời gian hết lần này đến lần khác.
Nhưng điều tồi tệ hơn chuyện Đường Hạo Phi bị nhốt trong bảo địa chính là…
Bây giờ Bạch hoàn toàn không thể liên lạc được với Thiên Thần và Ý chí trái đất.
Vẫn là mười phút trước.
Bên trong bảo địa số 8564.
“Đi thôi, giết sạch bọn chúng!”
Vẫn là câu mở đầu quen thuộc của Thiên Thần…
Trải qua mười tám lần Thời gian chảy ngược, nhưng Thiên Thần vẫn hoàn toàn không biết tình huống mà mình đang gặp phải. Trái ngược với anh ta, giờ phút này, Văn Vũ đứng bên cạnh Thiên Thần, chậm rãi nheo mắt.
Những lần trước thì Văn Vũ cũng không cảm thấy có gì khác lạ, nhưng lần thứ mười tám này lại không giống với những lần trước.
Lần này Franke đã lùi thời gian về mấy ngày trước, kết nối các tuyến thời gian với nhau, đồng thời túm Văn Vũ trong thời gian sót lại vào trong bảo địa.
Những người bình thường như Thiên Thần và đám con rối linh hồn cấp thiên kiêu tất nhiên không phát hiện ra được thay đổi nhỏ này, nhưng Văn Vũ lại không giống với bọn họ.
Đương nhiên là bây giờ Văn Vũ cũng chỉ mơ hồ đoán được nơi này đã xảy ra chuyện gì đó, cậu quay đầu nhìn về phía sau.
Khe nứt không gian do Bạch tạo ra vẫn còn đó, Bạch vẫn đứng sau lưng bọn họ, nhưng không hiểu sao trong lòng Văn Vũ lại dâng lên một dự cảm…
“Đó là giả…”
Đúng vậy, đó thực sự là giả. Bạch đang đứng kia chỉ là tàn ảnh do Franke tạo ra. Nếu bây giờ hai người rời khỏi bảo địa 8564 thì chắc chắn có thể phát hiện ra mọi chuyện - Tất nhiên, tiền đề là Franke đồng ý cho họ rời đi.
Ở phía xa, đội con rối linh hồn cấp thiên kiêu do August cầm đầu lại tiếp tục tàn phá thành phố, sau đó August lại tiếp tục đi xuống lòng đất một lần nữa…
Đến lúc này, Văn Vũ không khỏi suy nghĩ.
Nếu như theo trình tự bình thường, vậy thì bây giờ mình và Thiên Thần sẽ làm gì?
Chương 2520 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]