Lúc này…
Thiên Thần hoàn toàn tuyệt vọng.
Xuất hiện ở nơi này chính là bản thể của Thiên Thần, mà trước mặt anh ta chính là Văn Vũ bản tôn.
Tất cả mọi nguồn viện trợ từ bên ngoài đã bị cắt đứt, không thể liên lạc với Bạch và Đường Hạo Phi. Thiên Thần và Văn Vũ bị vây trong một không gian kín mít, chẳng khác nào thiếu nữ mảnh mai bị nhốt trên đảo hoang cùng mười tám gã trai to lớn.
Đây là một tình cảnh vô cùng thê lương…
“Khá tốt à?”
Văn Vũ cảm thấy khá thú vị - Không ngờ Thiên Thần lại cảm thấy làm chó khá tốt?
Thiên Thần cũng nhắc lại.
“Đúng vậy, khá tốt!”
“Tôi không có thực lực và cơ hội như cậu và Đường Hạo Phi, muốn làm việc gì cũng chỉ có thể đi ôm chân người khác, làm con chó của người khác. Thực ra tôi cảm thấy làm chó cũng không có gì sai, cậu không thấy có nhiều người thậm chí còn không bằng con chó sao?”
Văn Vũ cứng họng…
Những gì Thiên Thần nói đều có lý - Nếu so sánh Thiên Thần với chó, vậy thì dân chúng Yến Kinh, quân nhân, chức nghiệp giả… tính là gì đây?
Trong lúc Văn Vũ yên lặng thì Thiên Thần lại nói tiếp.
“Thế nên bản thân tôi cũng không có bất cứ kháng cự nào với chuyện làm chó. Hơn nữa, tôi muốn nói một chuyện, tôi có thể làm chó của Ý chí trái đất, tôi có thể làm chó cho Bạch và Tiên Đế, vậy thì tôi cũng có thể làm chó cho cậu…”
“Chỉ là không biết Văn Vũ đại nhân có cần con chó trung thành này không?”
Lời nói của Thiên Thần vô cùng chân thành, giọng điệu bình tĩnh nhưng lại có thái độ vô cùng dứt khoát. Văn Vũ nghe thế thì đột nhiên mỉm cười.
Giây tiếp theo, bóng dáng của Văn Vũ trở nên mơ hồ. Khi cảm giác mơ hồ này tiêu tan thì một Văn Vũ khác đã xuất hiện trước mặt Thiên Thần.
Khởi động Bát kỳ.
Thiên Thần đang quỳ trên mặt đất, sắc mặt lập tức tái nhợt!
“Xem ra anh đã biết đáp án của tôi rồi…”
Văn Vũ nói đến đây thì một phân thân đã vươn tay bao trùm đỉnh đầu Thiên Thần.
Năng lực hỗn độn được kích hoạt…
Xóa sạch tất cả mọi dấu vết tồn tại của Thiên Thần.
Sau đó là Thay đổi thiên cơ của Chuột thiên cơ…
Chó? Văn Vũ không cần, cậu có rất nhiều con át chủ bài!
…
August đang đứng trước tháp đồng hồ, nhìn chằm chằm Franke trên đỉnh tháp.
Ông ta không hề biết chuyện mà chủ nhân mình đang gặp phải, August chỉ biết tuân theo mệnh lệnh “Giết sạch bọn chúng” của Thiên Thần, chuẩn bị biến nơi này thành tro bụi…
Nhưng bỗng nhiên giọng nói của Thiên Thần lại vang lên.
“Dừng lại, trở về!”
“Rõ!”
Nhận được mệnh lệnh, August lập tức thu tay về. Ông ta nhìn Franke một cái, sau đó dẫn năm anh em của mình ra ngoài. Franke đứng trên tháp đồng hồ nhìn thấy cảnh này thì mỉm cười.
Quanh thân thể Franke gợn lên những làn sóng ánh sáng màu bạc. Ở phía xa, nơi Văn Vũ đứng, một khe nứt đột nhiên xuất hiện, bên ngoài vết nứt là bầu trời đầy sao và bóng dáng quen thuộc của Bạch.
Lúc này, phân thân của Bạch không nhìn thấy người bên trong khe nứt, ông ta chỉ chăm chú quan sát một chuyện đang xảy ra ở một tuyến thời gian khác.
Ma Linh Văn Vũ và Thiên Thần Văn Vũ nhìn nhau cười. Sau khi đám người August trở về, Văn Vũ sửa sang lại quần áo, sau đó bước nhanh ra ngoài khe nứt không gian.
Quang ảnh biến ảo, Văn Vũ và những người khác lần lượt xuất hiện bên cạnh Bạch.
…
Sự xuất hiện đột ngột của nhóm người Văn Vũ khiến Bạch giật cả mình. Ông ta lấy lại tinh thần, sau đó thở hắt ra.
“Làm tôi sợ chết khiếp! Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi…”
Bạch nói xong thì vỗ ngực - Ý chí trái đất và Thiên Thần là hai lực lượng không thể thiếu.
Nhưng tất nhiên là tầm quan trọng vẫn còn kém Đường Hạo Phi một chút…
Hai Văn Vũ liếc nhau, đồng thời quay đầu nhìn về phía khe nứt không gian trước mặt Bạch.
Bên trong, Đường Hạo Phi và Văn Vũ trong thời gian sót lại đang dây dưa không dứt, tạm thời không nghĩ được cách ra ngoài.
“Mau nghĩ cách đi, không thể để Đường Hạo Phi ở lại chỗ này mãi được…”
Đến bây giờ Bạch cũng không phát hiện được sự khác thường của hai đồng minh của mình. Ông ta nhìn chằm chằm vết nứt không gian, bắt đầu bàn bạc với hai Văn Vũ.
Thiên Thần Văn Vũ đột nhiên cười.
“Tôi có một chủ ý…”
“Hả? Chủ ý gì…”
Bạch lập tức hỏi lại. Thiên Thần Văn Vũ tiến lên hai bước, chậm rãi vươn tay sờ lên khe nứt không gian.
Khe nứt không gian bị Văn Vũ dùng sức xé mạnh, nhưng ngoài những tiếng “Xoẹt xoẹt” thì không gây ra bất cứ tổn thương nào cho Văn Vũ. Sau đó, ánh sáng màu xám trên tay Văn Vũ lóe lên, sau đó nhanh chóng xóa sạch khe nứt không gian đại diện cho quyền lực tối cao của người bảo vệ bảo địa số 1.
Sau khi quyền hạn đã mất, khe nứt không gian chậm rãi khép lại. Đến khi khe nứt không gian hoàn toàn biến mất thì Văn Vũ mới quay đầu nhìn về phía Bạch.
“Nếu không tìm được biện pháp, vậy thì không cứu nữa…”
Giờ phút này, gương mặt sau lớp mặt nạ của Thiên Thần Văn Vũ hiện lên một nụ cười khó hiểu, còn Bạch đã sớm bình tĩnh lại.
Đúng vậy, từ khi nhìn thấy Thiên Thần sử dụng năng lực hỗn độn thì Bạch đã nghĩ thông tất cả.
“Bắt đầu từ khi nào?”
Ông ta cũng không ngạc nhiên, càng không lo lắng, chỉ bình tĩnh hỏi như vậy. Văn Vũ chậm rãi trả lời.
“Từ khi tôi rời khỏi đại điện.”
“Thủ đoạn không tồi, chắc chủ ý này do lão già Franke kia nghĩ cho cậu?”
“Ai cho tôi chủ ý không quan trọng, điều quan trọng là, Bạch, bây giờ ông gặp rắc rối lớn rồi!”
“Ồ!”
Đối mặt với sự uy hiếp của Văn Vũ, Bạch chỉ ồ một tiếng.
“Rắc rối lớn gì?”
Chương 2522 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]