Thay đổi quyền hạn của bảo địa số 8564… Hơn nữa đến Số 8 cũng không hề hay biết!
Văn Vũ khởi động trang bị liệt giới, lặng lẽ tiến vào trái đất. Sau khi cậu thông báo vị trí cho Lâm Hải Phong thì trước mặt Văn Vũ lập tức xuất hiện một khe nứt không gian cao bằng người. Văn Vũ nhanh chóng bước vào bên trong, ngay lập tức nhìn thấy bãi cỏ xanh và thành phố quen thuộc.
Sau khi trải qua cuộc tàn phá của đám người Thiên Thần và cuộc chiến giữa Đường Hạo Phi và Văn Vũ trong Thời gian sót lại, toàn bộ bảo địa số 8564 cũng không hề bị phá hủy mà ngược lại được bảo quản vô cùng tốt.
“Franke…”
Văn Vũ nghĩ đến tác dụng của Franke thì nhanh chóng bay về phía trước.
Chưa đến vài giây ngắn ngủi, Văn Vũ đã xuất hiện ở biệt viện của Franke.
Biệt viện vẫn giống như cũ, chỉ có người ngồi trên ghế không giống lúc trước.
Franke lúc này đầu đầy tóc bạc, nhưng những sợi tóc bạc này khác với những sợi tóc trước đây, vô cùng ảm đạm. Những vết đồi mồi xuất hiện đầy rẫy trên người Franke, trông xám xịt và ốm yếu.
Văn Vũ đứng giữa đình viện, thậm chí còn có thể cảm nhận được cái chết đang cận kề.
Sinh mệnh không phải vô hạn, cho dù là chức nghiệp giả thì tuổi thọ cũng chỉ có hạn mà thôi. Nhưng tuổi thọ ban đầu của Franke không đến mức chỉ có mấy ngàn năm như thế này - Theo những lời Lâm Hải Phong nói thì đây là cái giá phải trả cho kế hoạch này. Franke chỉ là một trong số đó, sau này sẽ còn nhiều hơn…
Hơn nữa, bản thân Franke cũng chấp nhận cái giá này. Nhưng không biết tại sao khi Văn Vũ nhìn thấy người quen cũ, lão trợ thủ cũ, ông bạn già này thì trong lòng lại dâng lên một cảm giác hụt hẫng, khó chịu…
“Cổ Nhĩ và Franke đâu?”
“Khụ khụ, đi theo Vô Diện sắp xếp thuốc thử chuyển hóa nhân ma…”
Âm thanh già nua vang lên, thuận tiện ngăn lại tất cả những gì Văn Vũ muốn nói - Cậu sợ nếu Franke nói tiếp, không kịp thở thì có thể chết ngay trước mặt mình!
Hai người một ngồi một đứng, yên lặng nhìn nhau.
Một lát sau, gương mặt già nua của Franke hiện ra ý cười…”
“Văn Vũ, tôi muốn về nhà… Về Yến Kinh…”
Văn Vũ khẽ nâng cổ tay lên, giả vờ nhìn chiếc đồng hồ không tồn tại…
“Chà… Thời gian vừa vặn…”
“Đi, tôi đưa ông về nhà!”
“Lần này, chúng ta quang minh chính đại mà về!”
Văn Vũ tùy tiện nặn ra một con rối linh hồn xe lăn bằng bùn, sau đó đặt Franke lên đó, khẽ đẩy đến lối ra của bảo địa.
Văn Vũ đẩy rất nhanh, Franke sắp chết rồi, không phải chết vì trọng thương mà chết già. Nhưng dựa vào thực lực của Franke thì cho dù chết già cũng không ảnh hưởng gì đến chuyến đi.
Cả hai đi ra khỏi thành phố, nhanh chóng tới ngoại thành. Franke gian nan phất tay, không gian trước mặt lập tức xuất hiện một khe nứt, có thể nhìn thấy đối diện khe nứt chính là tường thành cao ngất của Yến Kinh…
“Tôi sinh ra ở Anh, khụ khụ…”
Franke nói chuyện một cách khó khăn, Văn Vũ chậm rãi đẩy xe vào trong khe nứt.
“Tôi sinh ra và lớn lên ở Anh, nhưng không ngờ thế giới lại xảy ra đại biến. May mà thượng đế chiếu cố, cho tôi một thực lực ít người địch nổi, nhờ thế mà tôi mới có thể sống sót với một cơ thể mục nát, trải qua những năm tháng gian nan thời kỳ đầu mạt thế.”
“Sau đó… Sau đó là lần đầu tiên tôi tham gia thi đấu xếp hạng trình tự… Tôi không có ham muốn tranh đoạt hư danh, nhưng Chủ nhân đã ra lệnh, tôi không dám từ chối. Nhưng khi tham gia trận thi đấu đó, tôi lại phát hiện được một người rất thú vị.”
“Là tôi à?”
Văn Vũ tiếp lời Franke.
“Ha ha ha… Khụ khụ khụ, tiểu tử này vẫn mặt dày như vậy…”
“Là Lâm Hải Phong.”
Franke bác bỏ suy đoán lung tung của Văn Vũ. Bây giờ, hai mắt ông ta tỏa ra ánh sáng, giống như hồi quang phản chiếu.
“Lâm Hải Phong thực sự là một người có một không hai trên đời! Lý tưởng của ông ấy, khát vọng của ông ấy, niềm tin của ông ấy, năng lực của ông ấy, mọi thứ, mọi thứ…”
“Tôi nhớ rõ lúc ấy Lâm Hải Phong tới tìm tôi, chúng tôi chơi một ván cờ. Chỉ vài ba câu nói, Lâm Hải Phong đã khiến tôi cảm động, thuyết phục tôi gia nhập Yến Kinh…”
“Sau này…”
“Rất lâu rất lâu sau…”
Hơn năm nghìn năm, cho dù là người nắm giữ thời gian như Franke cũng cảm thấy thời gian trôi rất chậm.
“Tôi thực sự đã có những khoảng thời gian tuyệt vời ở Yến Kinh.”
“Tôi đã trao mùa xuân thứ hai của mình cho Yến Kinh, giao cho thế giới này. Bây giờ nghĩ lại tôi mới phát hiện, thì ra nơi này mới là nhà của tôi, mới là nơi tôi trưởng thành.”
“Cậu đã từng nghe câu quê hương khó rời chưa?”
“Tất nhiên là nghe qua.”
“Bây giờ tôi đại khái đang trong trạng thái đó…”
Dứt lời, Franke quay đầu nhìn Văn Vũ, trên mặt hiện ra một nụ cười áy náy.
“Vì thỉnh cầu vô lý của tôi mà làm phiền cậu rồi.”
Nói xong, hai người đã chỉ cách tường thành Yến Kinh khoảng mười mét.
Văn Vũ chậm rãi lắc đầu.
“Không phiền… đây chỉ là một chuyện nhỏ trong khả năng của tôi mà thôi…”
Dứt lời, Văn Vũ nhanh chóng bố trí sau lưng Franke một lá chắn hắc ám.
Làm xong mọi chuyện, Văn Vũ mới thở dài một tiếng.
“Nhưng mà chắc quá trình này ông không muốn chứng kiến…”
Lời này tất nhiên Franke không nghe được. Lá chắn hắc ám mà Văn Vũ dựng lên giống như một dòng nước ấm khiến Franke nhanh chóng rơi vào mộng đẹp.
Sau đó, toàn bộ Yến Kinh vang lên những âm thanh vang vọng khắp bầu trời!
“Tôi là Văn Vũ!”
“Người mạnh nhất thế giới, trình tự số 1!”
“Bây giờ, tất cả mọi người ở Yến Kinh hãy nghe tôi nói!”
Chương 2524 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]