Trong lòng hoảng sợ, Đường Hạo lảo đảo đứng lên tiến lên hai bước, dường như muốn đánh giá thêm tính xác thực của Văn Vũ.
Còn Văn Vũ chỉ vẫy tay, đồng thời vung vẩy năng lượng linh hồn, để Đường Hạo cẩn thận xác nhận…
Sau khi Đường Hạo xác nhận cẩn thận, Văn Vũ mới nói.
"Thận trọng đúng là rất cần thiết, con và cha của con đều có phẩm chất này, bây giờ con đã trưởng thành rất nhiều sau chuyện này nhỉ."
Đường Hạo đột nhiên cười khổ khi nghe thấy những lời này, trong khi Văn Vũ đứng thẳng và nói tiếp.
"Nói đi, tại sao con lại bị biến thành bộ dạng như thế này?"
Đường Hạo kêu một tiếng, rốt thở dài một hơi.
"Con thật ngu ngốc, con còn quá trẻ…"
Sau khi tự giễu cợt mình xong, Đường Hạo mới kể về những gì đã trải qua.
…
"Kể từ cuộc đối đầu giữa Sơn Khôi và Phương Ngọc Kiệt, con đã nghi ngờ Phương Ngọc Kiệt – một vài chuyện về Phương Ngọc Kiệt, bình thường đã không vừa mắt, nhưng có một lý do, nó có thể dễ dàng kết nối tất cả nhân quả của mọi chuyện. Thực ra lúc đó, con cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn với Phương Ngọc Kiệt. "
Lúc này, Đường Hạo vừa nói chuyện vừa uống trà.
"Lúc mới đầu, con chỉ lén lút điều tra, cha nuôi, cũng như cha biết đó,vị trí của con ở Yến Kinh cũng không kém Phương Ngọc Kiệt là mấy, cho nên con cũng khá dễ dàng trong việc tìm kiếm một vài thông tin tình báo bí mật."
"Trong những tin tình báo bí mật này, con tìm được một vài chuyện có vẻ không đúng lắm."
"Chuyện gì?”
"Thú biến dị… Phương Ngọc Kiệt đằng sau lưng con đã lén liên lạc với rất nhiều thú biến dị và thủ lĩnh của đàn thú biến dị"
Ừm…
Nghe được lời nói của Đường Hạo, Văn Vũ lập tức ngẫm lại bản thân cậu – trong trận này, cậu đã bỏ qua những thú biến dị này.
Một điểm không thể phủ nhận, những nhóm thú biến dị này cũng là một phần quan trọng của thế giới này.
Thấy Văn Vũ đang suy nghĩ, Đường Hạo im lặng đợi cho đến khi Văn Vũ ra hiệu cho Đường Hạo nói tiếp, Đường Hạo mới tiếp tục nói.
"Con đã đi tới đáy Thái Bình Dương,mượn sức mạnh của tân Hải Vương mới nhận chức, cẩn thận tỉ mỉ điều tra địa bàn của bộ tộc Hải Vương…"
"Ở đó, con đã tìm thấy một thứ."
"Thứ gì?"
"Một trận pháp… nhưng đáng tiếc, con lại không biết trận pháp này dùng để làm gì, chỉ cảm thấy trận pháp đó mang lại cho con một cảm giác không mấy tốt đẹp."
Đường Hạo, thuộc thế hệ mạnh mẽ thứ hai, lúc đi học thì học lực kém - không phải kẻ ngốc, nhưng quen giải quyết mọi việc bằng nắm đấm, vì vậy để nhận biết trận pháp cơ bản như nào, Đường Hạo không biết…
"Lúc đó, con đã âm thầm nhớ trận pháp đó trong đầu, không ngờ khi con trở lại Yến Kinh, Phương Ngọc Kiệt lại đột nhiên tấn công tôi!"
"Mười ba con rối linh hồn cấp Thiên Kiều đã bắt lấy con ngay lập tức… sau đó chúng tra hỏi con, bắt con phải nói xem con đã thấy gì… và sau đó thì con trông như bây giờ…"
Đường Hạo phi nói rất đơn giản, nhưng nó đã nói rất rõ ràng tất cả những trải nghiệm của bản thân cậu ta—— chẳng qua là nhìn thấy những thứ không nên thấy, cuối cùng lại bị Bạch ra tay chặn trước, cứ thế oan ức mà bị bắt lại.
Về phần tại sao lại không giết Đường Hạo… Chậc chậc, đây là một điểm đáng ngờ.
Văn Vũ suy nghĩ một chút, nhưng không đi sâu vào vấn đề này, cậu quay sang Đường Hạo hỏi.
"Cái trận pháp đó, bây giờ con có thể vẽ lại được không?”
Đường Hạo chỉ uất ức lắc đầu.
"Con quên mất rồi…"
Không phải là vì trí nhớ kém, mà chỉ là vì phong ấn đã ăn sâu vào linh hồn và xóa đi ký ức này của Đường Hạo.
Nhưng đây không phải là vấn đề lớn.
Theo kinh nghiệm của Văn Vũ, miễn là trận pháp càng lớn , hiệu ứng càng nổi bật,vậy thì năng lượng căn nguyên tiêu hao sẽ càng cao, năng lượng dao động cũng sẽ càng cao— nói cách khác, nếu trận pháp này vô cùng quan trọng,thì khả năng cao đây là một trận pháp không thể di chuyển được!
Vì vậy, nếu muốn biết trận pháp lớn đó dùng để làm gì, thì chỉ cần đến xem nó, Văn Vũ có thể biết rồi – về việc liệu trận pháp đã bị Bạch phá bỏ hay chưa…
Ừm, cũng có thể có khả năng này, nhưng đi xem một chút cũng không mất quá nhiều thời gian.
Nghĩ đến là làm, Văn Vũ liền đứng dậy, nói với Đường Hạo.
"Cho con 10 phút đi tắm rửa, thay quần áo, xong xuôi thì dẫn cha đi đến nơi đó xem."
Đường Hạo lập tức gật đầu.
…
Mười phút sau, Đường Hạo sạch sẽ gọn gàng xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
Lúc này, Franke vẫn đang ngủ - đối với một người có giới hạn lớn như Franke, ngủ cũng có thể là phản ứng bản năng để kéo dài tuổi thọ, về vấn đề này, Văn Vũ cũng không can thiệp quá nhiều, cậu chỉ vì Franke mà đặt một kết giới phòng thủ, sau đó đưa Đường Hạo cùng ra khỏi văn phòng.
Trên đường đi, hai người Văn Vũ gặp Lý Toàn An, Lý Toàn An muốn nghe ngóng nơi mà Văn Vũ sẽ đến, nhưng lại bị Văn Vũ giao cho một nhiệm vụ mới.
"Cứu trợ, xây dựng lại Yến Kinh, khôi phục lại hệ thống quản lý của Yến Kinh, đồng thời báo cho những nhà lãnh đạo quân đội đang canh giữ biên cương quay lại gặp tôi càng sớm càng tốt."
Văn Vũ giao tất cả những công việc mà cậu có thể nghĩ ra cho Lý Toàn An,còn Lý Toàn An cũng đầy vui vẻ mà đi làm nhiệm vụ.
Cho đến khi đi đến của lớn tổng hành dinh Yến Kinh, Văn Vũ và Đường Hạo mới bay lên, bóng dáng hai người họ nhấp nháy, trong tích tác hai người họ lập tức biến mất khỏi ranh giới của Yến Kinh.
…
Chương 2533 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]