Đây là biên giới của kết giới dưới đất.
Toàn bộ chiến trường hai giới bị bao vây bởi một kết giới hình tròn. Cho dù lên trời xuống đất thì cũng không tìm thấy đường ra!
“Vậy thì, cứ như vậy đi……”
Văn Vũ thở dài một tiếng. Cậu ngẩng đầu nhìn về phía trước, cách tầng bùn đất dày, dường như thấy được chiến trường phía trên đang tàn sát nhau, dường như thấy được rồng nhỏ đang âm thầm đón nhận công kích của tất cả sinh vật, dường như thấy được Tôn Thụy Tinh đang bồi hồi mờ mịt bên cạnh kết giới! Dường như thấy được cái thiện và ác của sinh vật giấu ở chỗ sâu nhất của nội tâm!
“Đây là thứ mày muốn sao? Đây là mục đích của mày sao? Đây là ý chí cầu sinh mà mày muốn xem sao?”
“Xin lỗi, thứ tôi nhìn thấy, chỉ có sự xấu xí, tuy rằng, tôi cũng là một trong số đó!”
……
Trận chiến trên mặt đất không biết kéo dài bao lâu, nhưng Văn Vũ có thể cảm giác được quy mô kết giới không ngừng thu nhỏ lại. Văn Vũ tiếp tục đi lên từ nơi xuất phát!
Giữa hành trình, Văn Vũ di chuyển tới vị trí cột đá trao đổi ở phía trên mấy lần để đổi lấy một ít thuốc khôi phục thể lực. Đây cũng là nguyên nhân cơ bản khiến Văn Vũ có thể đảm bảo độn thổ trong thời gian dài.
Vào thời điểm Văn Vũ di chuyển xuống mặt đất lần thứ sáu, trận chiến về cơ bản đã kết thúc!
……
Phạm vi của kết giới vốn đã rất nhỏ, có thể chỉ chưa đến phạm vi nghìn mét, mà ở trong phạm vi nghìn mét này, khắp nơi đều là máu tươi và xác chết.
Một vài thú biến dị và một số chức nghiệp giả đang liều chết chiến đấu!
Đôi mắt đỏ rực hiện lên sát ý lạnh lẽo, cho dù là người hay thú biến dị, đều sẽ không quan tâm đối thủ tiếp theo của mình là ai.
Bởi vì, đối thủ là ai cũng không quan trọng, dù sao thì tất cả sinh vật đều là đối thủ!
Vị trí ban đầu của rồng nhỏ có vô số thi thể sinh vật nằm xung quanh nó, kín kẽ vây rồng nhỏ ở bên trong!
Văn Vũ không biết rốt cuộc rồng nhỏ đã chết hay chưa, nhưng chỉ nhìn vảy đen rơi rụng ở bốn phía là có thể biết, cho dù rồng nhỏ bất tử thì cũng đã cách cái chết không xa nữa!
Phạm vi kết giới không lớn, khi Văn Vũ xuất hiện, tất nhiên sẽ hấp dẫn ánh mắt của không ít sinh vật ở đây.
“Đại ca Văn Vũ, nhanh tới giúp em!”
Mở miệng nói là Tôn Ngạo Thiên.
Vừa rồi chiến đấu với Ma tộc, không biết tên nhóc này chạy đi đâu, chờ đến khi ma vật chết sạch, cũng không thấy cậu ta xuất hiện.
Mãi cho đến khi kết giới thu nhỏ lại tới mức nhất định, Tôn Ngạo Thiên mới gia nhập chiến đấu.
Cho nên Tôn Ngạo Thiên không hao tổn nhiều thể lực, lúc này mới có thể kiên trì đến bây giờ!
Mà Trương Lập Phi đang chiến đấu với Tôn Ngạo Thiên thì thảm hơn nhiều!
Người cậu ta đầy vết thương và vết máu, không biết là của người khác hay là của chính mình.
Lý Thiện Lâm nằm bên chân Trương Lập Phi, nhìn vết thương lớn dữ tợn trên người ông ta, không thể nghi ngờ gì nữa là ông ta đã chết!
“Đại ca Văn Vũ, nhanh lên giúp em giết món lòng này. Vừa rồi tên này đánh lén em!”
Nhìn thấy Văn Vũ còn có tâm trạng đánh giá hoàn cảnh xung quanh, Tôn Ngạo Thiên đâm ra sốt ruột.
Sức mạnh của Trương Lập Phi lớn hơn chút so với Tôn Ngạo Thiên. Cho dù hiện tại vết thương trên người cậu ta không nhẹ, nhưng thế lực cũng ngang Tôn Ngạo Thiên!
Khi nghe thấy lời Tôn Ngạo Thiên nói, hai mắt Trương Lập Phi lập tức đỏ lên, không nhịn được chửi ầm lên!
“Tên khốn nhà cậu! Tôi đánh lén cậu? Không phải đã nói sẽ cũng nhau giải quyết hết thú biến dị trước sao? Con mẹ nó cậu trở tay liền bán đứng chúng tôi! Cậu dám nói không phải cậu giết chú Thiện Lâm? Cậu dám nói vết thương trên người tôi không phải bởi vì cậu?”
Nghe được tiếng hét của Trương Lập Phi, Tôn Ngạo Thiên đâm ra không rên một tiếng, ngược lại cậu ta gia tăng tốc độ công kích, đồng thời không ngừng trộm nhìn về phía Văn Vũ.
Nhìn thấy tình hình chiến đấu của hai người, Văn Vũ yên lặng triệu hồi Độc Nhãn ra.
“Đi đí, quét sạch thú biến dị còn dư lại.”
Thú biến dị còn lại vốn không nhiều lắm, hơn nữa sau khi chiến đấu khốc liệt, thương thế trên người càng nghiêm trọng. Khi đối mặt với loại sinh lực mới của Độc Nhãn, tuyệt đối không có quá nhiều khả năng chống trả.
Nhìn thấy Văn Vũ triệu hồi Độc Nhãn ra, nhưng lại không bước lên trước một bước, Tôn Ngạo Thiên lại mở miệng kêu lên.
“Đại ca! Giúp em!”
Nhìn ánh mắt cấp bách của Tôn Ngạo Thiên, Văn Vũ nhẹ nhàng cười một tiếng.
Cậu chậm rãi rút một điếu thuốc từ nhẫn không gian ra, sau đó chậm rãi châm lửa, chậm rãi hút một ngụm, chậm rãi thở ra một làn khói.
Sau đó, chậm rãi nói: “Thú vị không?”
Đúng vậy, thú vị không?
Nghe thấy lời Văn Vũ nói, Tôn Ngạo Thiên và Trương Lập Phi đang “giao chiến” kịch liệt chậm rãi dừng động tác, ánh mắt nhìn Văn Vũ chậm rãi xuất hiện sát khí!
“Không diễn nữa, thật sự không thú vị.”
Tôn Ngạo Thiên cười khổ lắc đầu, đồng thời chậm rãi lui về phía sau với Trương Lập Phi.
“Làm sao anh nhìn ra được?”
“Chỉ có thể nói, kỹ thuật diễn của các cậu quá kém, thật sự là quá kém!”
Chương 254 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]