Đầu tiên là sinh được Phương Ngọc Quỳnh, sau này lại sinh được Phương Ngọc Kiệt, không thể không nói đám nhãi con mà người phụ nữ này sinh ra đều có “Chất lượng” không tồi.
Văn Vũ nghĩ một lúc thì lập tức hiểu tại sao Phương Ngọc Quỳnh lại hỏi câu hỏi này.
Là mẹ của “Phương Ngọc Kiệt”, không cần quan tâm Phương Ngọc Kiệt có phải Phương Ngọc Kiệt thực sự không thì Lâm Thiên Tuyết cũng thuộc vào hàng ngũ “tội phạm quan trọng”. Dựa theo những gì Phương Ngọc Quỳnh hiểu về Văn Vũ thì Văn Vũ chắc sẽ nể tình Lâm Hải Phong mà không giết Lâm Thiên Tuyết. Thế nên Phương Ngọc Quỳnh mới hỏi như vậy.
Nhưng Phương Ngọc Quỳnh lại không ngờ từ đầu đến cuối Văn Vũ đều không để ý tới nhân vật nhỏ Lâm Thiên Tuyết này - Dù sao thì người phụ nữ đó cũng không làm chuyện gì sai.
Thế nên Văn Vũ ăn ngay nói thật.
“Từ khi trở về đến giờ tôi vẫn chưa có thời gian đi gặp mẹ cậu, cậu chờ một lát, để tôi xem xem.”
Văn Vũ nói xong thì khẽ nheo mắt lại, năng lực nhận biết nhanh chóng tỏa ra, lát sau đã tìm được bóng dáng Lâm Thiên Tuyết.
Cô vẫn ở Yến Kinh, đang ở nhà họ Phương.
“Vẫn ở nhà họ Phương… Thoạt nhìn có vẻ không có vấn đề gì.”
“Ồ…”
Phương Ngọc Quỳnh thở phào, sau đó lại nói tiếp.
“Không biết tôi có thể về nhà gặp mẹ tôi một chút không?”
Gặp mặt người thân mà lại muốn xin chỉ thị của Văn Vũ, điều này từ ngoài nhìn vào có vẻ hơi vô lý, nhưng chính thế mới thể hiện được sự ổn trọng của Phương Ngọc Quỳnh.
Phương Ngọc Quỳnh làm thế để tránh nghi ngờ, vừa nhớ người thân nhưng vừa sợ bản thân rơi vào cái hố sâu của Phương Ngọc Kiệt, khiến Văn Vũ có những suy nghĩ không tốt. Mặc dù Văn Vũ không để ý đến mấy chuyện này nhưng Văn Vũ không để ý không có nghĩa là những người khác cũng không để ý.
Vào lúc này, Văn Vũ cảm nhận được sự thành thục và sâu sắc của Phương Ngọc Quỳnh, cậu cảm khái gật đầu.
“Tất nhiên là không thành vấn đề.”
“Cảm ơn đại nhân.”
“Từ từ đã…”
Phương Ngọc Quỳnh đang định rời đi thì Văn Vũ đột nhiên gọi lại.
“Thế này đi, tôi về cùng cậu, coi như gặp lại bạn bè cũ.”
Phương Ngọc Quỳnh nghe thế thì lập tức mỉm cười.
“Vậy thì cháu trai thay mặt mẹ cảm ơn chú Văn Vũ.”
Hai người ra khỏi bộ tổng tư lệnh, ngồi trên xe của Lý Toàn An, chưa đến nửa tiếng đã dừng lại trước cổng nhà họ Phương.
Đây là nhà của Phương Ngọc Kiệt - Tổng tư lệnh đời trước của Yến Kinh, tất nhiên vô cùng xa hoa. Nhìn nơi này hình như còn to hơn cả nhà họ Đường mấy lần, Phương Ngọc Quỳnh tiến lên một bước gõ cửa, lát sau, cửa được một người hầu mở ra.
Phương Ngọc Quỳnh trấn thủ bên ngoài một thời gian dài, rất lâu không trở về Phương trạch. Hơn nữa, hai anh em Phương Ngọc Quỳnh và Phương Ngọc Kiệt cũng không được hòa thuận cho lắm - Chủ yếu là do chuyện của Franke, Phương Ngọc Quỳnh đã chỉ trích Phương Ngọc Kiệt rất nhiều, thế nên chuyện đại thiếu gia về nhà cũng là chuyện vô cùng hiếm lạ.
Nhưng tình hình của Phương trạch lúc này vô cùng đặc thù - Lão gia Phương Bạch chết trận trong chiến trường phân tầng, Phương Ngọc Kiệt bị Văn Vũ đuổi khỏi Yến Kinh, hơn nữa còn có bằng chứng chứng minh Phương Ngọc Kiệt không phải Phương Ngọc Kiệt. Bây giờ là thời điểm thích hợp để Phương Ngọc Quỳnh về nhà.
Người hầu cung kính cúi đầu, Phương Ngọc Quỳnh nhanh chóng mở to cửa, sau đó duỗi tay làm tư thế mời Văn Vũ. Văn Vũ bước xuống xe, đi thẳng đến cổng lớn của Phương gia thì mới nghe Phương Ngọc Quỳnh nói.
“Quản gia Vương, mẹ tôi đâu?”
Phương Ngọc Quỳnh về nhà là chuyện đáng ngạc nhiên, nhưng Lâm Thiên Tuyết yêu thương Phương Ngọc Quỳnh như vậy mà lại không thấy xuất hiện.
Quản gia Vương nghe được câu hỏi của Phương Ngọc Quỳnh thì sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Một lát sau ông ta mới lên tiếng.
“Ừm, đại nhân, phu nhân không có nhà…”
“Hừ!”
Văn Vũ đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng - Rõ ràng ông ta đang nói dối, năng lực nhận biết của Văn Vũ làm sao có thể sai được? Nhưng dù sao đây cũng là chuyện nhà người ta, thế nên Văn Vũ chỉ nhắc nhở Phương Ngọc Quỳnh một chút chứ không hề lên tiếng.
Phương Ngọc Quỳnh hiểu được ý tứ của Văn Vũ, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Nói thật cho tôi!!!”
“Đại nhân! Đại nhân tha mạng!”
Lão quản gia nhìn thấy Phương Ngọc Quỳnh tức giận thì lập tức quỳ xuống khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Đây không phải ý của tiểu nhân mà là ý của Phương Ngọc Kiệt đại nhân… Xin đại nhân minh giám, tiểu nhân tận tâm trung thành phụng dưỡng Phương gia mấy ngàn năm, không có công lao cũng có khổ lao, mong đại nhân tha mạng…”
Từ mấy lời vòng vo này, Phương Ngọc Quỳnh có thể nghe ra được vài chuyện.
Cậu túm lão quản gia lên, lạnh lùng hỏi.
“Mẹ tôi rốt cuộc bị làm sao?”
“Phu nhân… Phu nhân…”
Lão quản gia trốn tránh, một lát sau mới đau lòng nhắm mắt lại, lớn tiếng nói.
“Phu nhân đã bị điên rồi…Sau đó bị Phương Ngọc Kiệt đại nhân hạ lệnh giam lỏng, giam ở… Ở hậu hoa viên Dưỡng Tâm uyển.”
“…”
Phương Ngọc Quỳnh không nói gì, còn Văn Vũ bỗng cảm thấy hơi xấu hổ.
Tự nhiên lại muốn thò một chân vào chuyện này làm gì cơ chứ…
Một lát sau, Phương Ngọc Quỳnh cứng rắn buông quản gia Vương ra, lên tiếng.
“Đưa tôi đi gặp mẹ.”
“Vâng thưa đại thiếu gia!”
Quản gia vội vàng đứng dậy, nhanh chóng dẫn đường.
…
Chương 2542 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]