Ngày đó không để ý, cũng không quan tâm lắm, nhưng lại gây ra rắc rối lớn hôm nay.
“Nhưng mà thế này vẫn chưa kết thúc đâu…”
Bạch nói xong thì cả người lại run lên…
Ngay lập tức, mấy chục mảng da thịt rơi lả tả trên mặt đất. Văn Vũ còn chưa kịp hồi phục tinh thần thì mười mấy Đường Hạo Phi đã xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
“Thế nên, bây giờ không phải tôi đánh với cậu, khoảng cách giữa chúng ta còn có vô số Đường Hạo Phi nữa… Bây giờ, hiệp hai chính thức bắt đầu!”
Vừa dứt lời, mười mấy Đường Hạo Phi đã lao thẳng về phía Văn Vũ!
…
Lôi quang tỏa ra bốn phía, kết hợp thành một hàng rào điện, hàng rào này nhanh chóng đè lên người Văn Vũ.
Giờ phút này, Văn Vũ chỉ cảm thấy một áp lực vô hạn đang đè xuống người mình, khóe miệng chua xót, trông như không biết phải giải quyết tình hình trước mắt như thế nào.
Trong mông lung, Văn Vũ dường như nghe được âm thanh của Bạch.
“Cậu chắc cảm thấy vinh hạnh lắm!”
“Chuỗi kỹ năng này đáng lẽ là chuẩn bị cho Chủ nhân, nhưng tôi không ngờ cục diện lại thay đổi, thế nên chuỗi kỹ năng này tự nhiên lại không có đất dụng võ!”
“Nhưng mà vẫn may… May còn có cậu!”
Văn Vũ khẽ nhìn sang phía Bạch, chỉ thấy cả người ông ta run lên, hàng trăm mảnh da thịt lại rơi xuống đất.
“Phải thừa nhận rằng Đường Hạo Phi là một anh hùng, lúc tôi mượn sức của ậu ta, cậu ta không nói hai lời đã đồng ý hợp tác với tôi. Một khi mọi chuyện không được như ý, cậu ta còn chủ động hiến thân thành Ngũ hoa của tôi…”
“Cậu ta chỉ có một yêu cầu!”
“Bảo tôi cứu lấy nhân loại…”
“Mà tôi cũng không phụ sự tín nhiệm của cậu ta… Sau khi mọi việc hoàn thành, nhân loại vẫn tồn tại, chẳng qua là tồn tại theo một phương thức khác mà thôi.”
Bạch dõng dạc nói những chuyện trong quá khứ, căn bản không để ý đến Văn Vũ trước mặt mình. Ông ta mỉm cười nhìn Văn Vũ đang bị nhóm Đường Hạo Phi vây lấy, giọng điểu thảnh thơi.
“Là cậu… Chính là cậu! Không nhìn rõ được thế cục, không phân biệt được tốt xấu. Tôi thực sự không sao hiểu nổi, cậu cứ ngoan ngoãn chịu chết chẳng phải tốt hơn sao?”
“Bùm!”
Giữa không trung, lôi quang lập tức nổ tung, nhóm Đường Hạo Phi bị nguồn năng lượng khổng lồ đẩy ra xa, bên trong lộ ra bóng dáng của Văn Vũ.
Giờ phút này, áo giáp Giới vương lập lòe ánh sáng, nhưng lại có thể mơ hồ nhìn ra được áo giáp trơn bóng đã bắt đầu xuất hiện những vết rách.
Đối mặt với hàng trăm Đường Hạo Phi vây kín, giờ phút này Văn Vũ thực sự là khó bảo vệ được bản thân…
Nhưng mà không có chuyện cậu ngoan ngoãn chịu chết!
Văn Vũ cố gắng để bản thân không nôn ra máu, nhìn nhóm Đường Hạo Phi đang vây quanh một lần nữa. Văn Vũ hít sâu một hơi, lập tức kích hoạt Phong thiên. Thay đổi!
Mục tiêu…
Chính là Bạch đang không ngừng lải nhải ở phía xa!
Nhưng mà ánh sáng của Phong thiên. Thay đổi vừa mới lướt đánh trúng Bạch đã lập tức xuyên qua thân thể. Phản hồi của kỹ năng nói cho Văn Vũ biết, một đòn này vẫn chưa đánh trúng mục tiêu.
Trong lòng Văn Vũ trầm xuống, còn Bạch lại tấm tắc cười.
“Cậu nghĩ tôi không chuẩn bị gì mà dám quang minh chính đại đứng trong phạm vi ảnh hưởng của kỹ năng của cậu sao? Chắc chắn là đến thời điểm hiện tại cậu vẫn không chịu để tôi vào mắt!”
Văn Vũ không quan tâm đến mấy lời lải nhải của Bạch, thấy nhóm Đường Hạo Phi đang xúm tới bên này thì Phong thiên. Thay đổi lập tức chuyển mục tiêu!
Mục tiêu…
Một trong nhóm Đường Hạo Phi!
Chỉ trong nháy mắt, mười một đạo Phong thiên giáng thẳng đến Đường Hạo Phi cách Văn Vũ gần nhất. Lôi quang biến mất, khí thế giảm đi, Văn Vũ dựa vào áo giáp Giới vương nhanh chóng công kích mục tiêu.
Áo giáp Giới vương hấp thu chuyển hóa động năng rồi nhanh chóng bùng nổ. Giờ phút này, quanh người Văn Vũ tràn ngập ánh sáng mờ ảo, năng lực hỗn độn gia tăng thực lực cho Văn Vũ. Văn Vũ tùy tiện đỡ lấy trọng quyền của Đường Hạo Phi, sau đó lắc người vòng qua sau lưng Đường Hạo Phi.
“Rắc” một tiếng giòn tan…
Cổ Đường Hạo Phi lập tức cong 180 độ, Văn Vũ dùng sức kéo mạnh một cái, một dòng máu phun ra, xác chết không đầu của Đường Hạo Phi rơi xuống đất…
Nhưng dù thế thì Văn Vũ mới chỉ giải quyết được một phần mấy trăm đối thủ.
Nếu Bạch không tiếp tục chế tạo thêm những phân thân Đường Hạo Phi…
Nếu Bạch không có thêm những con át chủ bài mới…
Thì Văn Vũ có thể lần lượt xử lý hết mấy trăm Đường Hạo Phi.
Nhưng con át chủ bài thực sự của Bạch lại vượt xa tưởng tượng của Văn Vũ!
Ngay khi Đường Hạo Phi đầu tiên rơi xuống thì nhóm Đường Hạo Phi xung quanh Văn Vũ lập tức lùi ra xa. Văn Vũ khẽ nhíu mày, nhìn một làn sương mù màu máu bao bọc lấy thi thể của Đường Hạo Phi dưới đất. Sau đó, sương mù tan đi, một Đường Hạo Phi lại đứng thẳng trước mặt Văn Vũ.
“Tử hà…”
Mặc dù nguyên lý vận hành không giống trong suy nghĩ của Văn Vũ, nhưng từ những biểu hiện này, Văn Vũ có thể chắc chắn màn sương máu trước mặt chính là Tử hà!
Giờ phút này, Văn Vũ cảm thấy có chất lỏng tanh ngọt khẽ dâng lên trong miệng, ý chí chiến đấu vừa mới nghĩ tới đã hoàn toàn tan biến…
Văn Vũ đánh chết một thì số lượng Đường Hạo Phi lại sinh thêm một!
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra, giờ phút này, lực lượng của Bạch hoàn toàn áp đảo Văn Vũ!
“Thế nên, cậu còn giãy dụa gì nữa?”
Giọng nói của Bạch lại từ phía xa truyền đến, Văn Vũ cảm thấy u ám vô cùng.
Nhưng ngay sau đó, lửa giận nhanh chóng bị Văn Vũ đè xuống. Cậu khẽ nheo mắt lại, suy nghĩ khẽ động, tiểu linh thú trên vai lặng lẽ dung nhập vào trong cơ thể Văn Vũ.
Chương 2556 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]