Mặc dù Đường Hạo Phi sắp chết, nhưng ánh mắt anh ta lại rực lửa, dường như anh ta muốn nghe những kế hoạch tiếp theo của Văn Vũ.
Còn Văn Vũ cứ vừa vẩy tàn thuốc vừa chậm rãi nói.
"Kế tiếp à…"
"Mà thôi đi!"
"Hử?"
"Ừm…"
"Văn Vũ."
"Hửm."
"Tôi mệt rồi…"
"…"
"Vậy thì nghỉ ngơi đi."
Nói xong, Văn Vũ từ từ đứng dậy, giờ Qúy Động và Cuồng Ca lên , một luồng ánh sáng lóe lên từ họng súng.
Vậy là, Văn Vũ cứ thế giữa hai khẩu súng ở tình trạng này từ lúc đầu đến cuối…
Cho đến khi Đường Hạo Phi lại mở đôi mắt khép hờ nhìn Văn Vũ, khóe miệng nở một nụ cười.
"Cảm ơn."
"Cảm ơn tôi cái gì?"
"Chỉ là cảm thấy, gặp được cậu, đúng là…may mắn của tôi…"
Giọng nói càng ngày càng nhỏ đi…
Có lẽ là anh ta đã dự cảm được Văn Vũ sẽ không chịu buông tay, Đường Hạo Phi vậy mà lại cười, rồi nhắm hai mắt lại
Hô hấp dần dần suy yếu, hơi thở sinh mệnh cũng dần biến mất, Văn Vũ chỉ đứng bên cạnh thi thể Đường Hạo Phi, nhìn chằm chằm vào nụ cười trên mặt lão Đường, lúc này đây, cậu khẽ nhắm mắt lại, rồi nói
"Gặp phải tôi, là bất hạnh của anh."
"Xin lỗi, vĩnh biệt…người anh em của tôi…"
Nhưng tiếc thay, anh ta không thể nghe thấy nó nữa.
…
Qúy Động và Cuống Ca lại được Văn Vũ thu lại, cậu lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Đường lão, thương tiếc.
Nhưng ngay sau đó, Văn Vũ đã bình phục sau cuộc chia ly của cái chết…
Thật sự, cảnh này Văn Vũ đã nhìn thấy quá nhiều.
Tuy rằng Đường Hạo Phi luông có gì đó đặc biệt đối với Văn Vũ, nhưng giờ phút này, thế giới này không cho Văn Vũ quá nhiều thời gian đề thương tiếc.
Cậu lại ngồi xổm xuống bên cạnh Đường Hạo Phi, bế thân thể Đường Hạo Phi lên, trong tước bỏ thiên cơ trong tay từ từ khởi động, đồng thời, cơ thể Đường Hạo Phi cũng bắt đầu tỏa sáng.
Không lâu sau, một cuộn kỹ năng màu vàng kim xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
Cán cân sức mạnh( chủng tộc cấp nội tình, Kỹ năng chủ động): Thao túng sức mạnh hùng mạnh, cưỡng chế cân bằng thể chất cơ thể của hai thực thể sống. Sau khi ký chủ học được kỹ năng này,tiêu thụ một lượng nhỏ năng lượng thể chất, nó có thể kích hoạt cán cân sức mạnh để tạo ra sự cân bằng với bất kỳ cơ thể sống nào trong tầm nhìn —— cân bằng thể lực hiện có của cả hai bên để đạt được sự cân bằng hoàn hảo, và vĩnh viễn củng cố thể chất cơ thể của người thi hành thuật.
Lưu ý: Kỹ năng này chỉ có thể được kích hoạt mười năm một lần!
Cán cân sức mạnh…
Cho dù không dùng hồn cảnh tan vỡ để rút kỹ năng này, nhưng Văn Vũ vẫn có trong tay tước bỏ thiên cơ (chủng tộc cấp nội tình, kỹ năng chủ động) – cho quyết chiến sinh tử…
Đã không còn có cơ hội nữa
Nhưng mà Văn Vũ cũng đã không còn thèm để ý đến cái kỹ năng quyết chiến sinh tử chó chết đó nữa, cậu chỉ ôm lấy Đường Hạo Phi, từng bước từng bước quay về Yến Kinh.
Văn Vũ bước đi rất nhanh.
Nhanh đến mức chỉ trong một phút, cậu đã đi vào cổng thành Yến Kinh.
Nhưng Văn Vũ đi cũng rất chậm.
Chậm đến mức ai cũng có thể nhìn thấy cái xác mà Văn Vũ đang bế.
Nhưng điều đáng buồn là…
Văn Vũ và lão Đường đã biến mất khỏi dòng chảy của cái thế giới này quá lâu, quá lâu… lâu đến mức cồn quá ít người biết đến dung mạo của hai người này, huống chi là công sức họ bỏ ra, thành tựu to lớn mà họ làm ra…
Việc sử dụng tên đăng ký vô danh đúng là không phù hợp, vì nó không phải là một cái tên.
Tuy nhiên, Văn Vũ không quan tâm.
Anh chỉ muốn đưa Đường Hạo Phi quay về nhà - với dáng vẻ của một anh hùng.
Vậy là bằng cách này, Văn Vũ đã đưa Đường Hạo Phi trở về tổng tư lệnh Yến Kinh, cậu đóng cửa lại và ở một mình với Đường Hạo Phi khoảng một giờ trước khi cánh cửa phòng tổng tư lệnh lại mở ra.
Vậy là, Lâm Toàn An lại một lần nữa nhận mệnh lệnh của Văn Vũ.
"Đại tang!Quốc tang đặc biệt!"
"Còn nữa, báo cho Đường Hạo biết, bảo nó đưa người họ Đường về đây để giữ đạo hiếu."
"Vâng, thưa đại nhân."
Tâm trạng của Văn Vũ có chút không tốt, Lý Toàn An không dám nói gì, vội vàng đi làm, còn Văn Vũ, lại đóng cửa, nhốt mình trong phòng.
…
Chỉ vài giờ sau, Đường Hạo và người nhà họ Đường không biết trốn ở đâu đã xuất hiện ở ngoài cửa văn phòng.
Đường Hạo gõ cửa, khi cửa phòng tổng tư lệnh mở ra, cảnh Đường Hạo Phi đang nằm trên sô pha bên trong, Văn Vũ đang ngồi trên ghế hút thuốc đều lọt vào mắt Đường Hạo.
"Cha…"
Giờ phút này, mặt Đường Hạo tái nhợt, khóe mắt chảy nước mắt, nhưng cũng không quá thất thần,cậu ta nhìn Văn Vũ, khẽ gật đầu với Văn Vũ, thô bạo bế xác Đường Hạo Phi lên, từ từ bước ra ngoài căn phòng.
Còn Văn Vũ , vẩy tàn thuốc, đưa mắt nhìn về phía cuộn kỹ năng màu vàng kim đặt trên bàn làm việc.
Cán cân sức mạnh…
Di sản của Đường Hạo Phi và cũng là thứ mà Văn Vũ cần nhất lúc này.
Lúc này, Văn Vũ hít một hơi thật sâu, đè nén tất cả cảm xúc sâu trong lòng.
Thông tin tình báo do Đường Hạo Phi mang về cho thấy dù Thông Thiên Tiên Đế chiến thắng nhưng vẫn không thể tích hợp được sức mạnh của viên đá trời ban trong thời gian ngắn, đây là cơ hội v cuối cùng của Văn Vũ—— Đường Hạo Phi đã chết, trong lòng Văn Vũ cũng rất khó chịu,nhưng rõ ràng, là một người thông minh hơn Đường Hạo Phi,Văn Vũ không thích lãng phí thời gian vào những việc 'vô ích'.
Tiếc thương kết thúc tại đây, tiếp theo, là lúc cần đi làm việc…
Nghĩ như vậy, Ôn Ngọc cầm cân bằng sức mạnh, dùng lực mở nó ra!
Ánh sáng vàng trong cuộn giấy tảo ra phả lên người Văn Vũ, ánh sáng vàng bị làn da của Văn Vũ hấp thụ từng chút một, một kỹ năng mới xuất hiện ở vị trí kỹ năng thứ mười một của Văn Vũ.
Chương 2574 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]