Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2581: CHƯƠNG 2581: NẾU TÔI KHÔNG CHẾT, LÒNG ÔNG KHÓ YÊN 2

Bóng người tràn đầy ý cười, ánh mắt lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Tiên Đế, gương mặt quen thuộc dường như muốn chào hỏi Tiên Đế…

Bóng người dường như muốn nói: “Đã lâu không gặp…”

Sau đó, một cán cân thật lớn bao trùm thế giới!

Một bên là Văn Vũ.

Một bên là Tiên Đế.

Văn Vũ mỉm cười, Tiên Đế thất thần, nhưng năng lực cân bằng tuyệt đối lại hoàn toàn không để ý đến tâm lý của hai người. Một nguồn năng lượng khổng lồ lao vào trong thân thể Văn Vũ và Tiên Đế, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Văn Vũ đã cảm giác được sức mạnh thay đổi…

Nhưng đây không phải phần quan trọng nhất!

Sau khi kích hoạt năng lực cân bằng tuyệt đối, chưa đến ba giây, viên đá trời ban đã thoát ra khỏi cơ thể Tiên Đế. Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, viên đá trời ban hoàn chỉnh lại một lần nữa vỡ làm đôi, một nửa dung nhập vào cơ thể Tiên Đế, một nửa bay về phía Văn Vũ!

“Ngươi dám! Ngươi dám!…”

Tiên Đế ngạc nhiên, phẫn nộ, sợ hãi, uất hận!

Ông ta không rõ tại sao Văn Vũ lại xuất hiện ở nơi này! Xuất hiện vào lúc này!

Mà Văn Vũ chỉ thản nhiên cười.

“Mười tám năm! Tôi đợi mười tám năm! Tốn bao nhiêu sức lực mới có thể tìm thấy một lỗ hổng từ phong ấn thế giới, sau đó tôi vừa nhìn đã thấy được ông! Ông nói xem, hai chúng ta có phải rất có duyên hay không?”

Phong tỏa thế giới, ngăn cách triệt để với bên ngoài. Văn Vũ từ bên ngoài không thể nhìn thấy hướng đi của Tiên Đế, nhưng Tiên Đế lại có thể thăm dò mọi chuyện bên ngoài!

Điều này không công bằng!

Nhưng vào trước là chủ, Tiên Đế chỉ cho rằng Văn Vũ chạy trốn nhưng lại không nghĩ Văn Vũ khởi động năng lực ẩn nấp, lén lút trốn tránh ở bên cạnh!

Năng lực ẩn nấp của Văn Vũ rất mạnh…

Tiên Đế nhất thời sơ sảy, không ngờ Văn Vũ lại ở ngoài rìa phong tỏa chờ đợi mình suốt ngần ấy năm…

Việc phong tỏa thế giới không chỉ che chắn cảm giác của Văn Vũ với bên trong mà cũng khiến nhận thức bên ngoài của Tiên Đế suy yếu đi phần nào…

Có lẽ do rất nhiều nguyên nhân, nhưng mọi chuyện đến bây giờ đã tạo thành một kết cục định sẵn!

Vốn dĩ Văn Vũ chỉ định chờ đợi, chờ Tiên Đế chủ động hủy bỏ phong tỏa thế giới, sau đó dùng năng lực cân bằng tuyệt đối để cho Tiên Đế một bất ngờ! Nhưng Văn Vũ không ngờ Tiên Đế không hủy bỏ phong tỏa mà lại ở lại trái đất chơi trò gia đình…

Ông ta thực sự không đi tìm Văn Vũ! Ông ta chỉ muốn chăm chỉ kiến tạo một tân đại thế giới Tiên hiệp…

Nhưng mỗi lần Văn Vũ nghĩ có lẽ Tiên Đế đang hưởng thụ hạnh phúc, sinh hoạt bình thản thì trong lòng lại đau nhói!

Dựa vào đâu?

Dựa vào đâu mà ông có thể thản nhiên hưởng thụ hết thảy mọi chuyện!

Dựa vào đâu mà chúng tôi phải cụp đuôi chạy như con chó nhà có tang, rời khỏi thế giới thuộc về chúng tôi!

Tôi biết thế giới này không có công bằng!

Nhưng thật đáng tiếc, tôi lại có năng lực đòi lại sự công bằng cho mình!

Nếu Văn Vũ đã quyết định thì không ai có thể cản nổi, cậu huy động nguồn năng lực căn nguyên dự trữ của Ma điện, cẩn thận tìm kiếm suốt năm năm. Vừa rồi, trong lúc vô tình lại bỗng nhiên tìm thấy một lỗ thủng to bằng một người ở bên cạnh rìa phong tỏa!

Tiếp đó…

Tiếp đó là tàn nhẫn bắn phá!

Nếu Tiên Đế chưa xuất quan thì Văn Vũ hoàn toàn có thể san phẳng mọi thứ, phá vỡ hết mọi thành quả của Tiên Đế!

Nếu Tiên Đế đã xuất quan… Vậy thì đúng lúc lắm, năng lực cân bằng tuyệt đối đã chờ đợi lâu lắm rồi!

Bây giờ, mọi chuyện đang phát triển theo cục diện tốt nhất!

Chỉ trong gần một phút, năng lực cân bằng tuyệt đối đã hoàn toàn tiêu tán.

Mà Văn Vũ và Tiên Đế cũng đồng thời ngã xuống đất.

Văn Vũ nhãn nhã tận hưởng sức mạnh do một nửa viên đá trời ban mang đến, còn Tiên Đế thì sắc mặt ngưng trọng nhìn sang phía cậu - Sắc mặt ông ta không tốt lắm, nhưng nhìn qua cũng không thấy bị thương.

Đúng vậy, cho dù Văn Vũ có được một nửa viên đá trời ban và một nửa thực lực của Tiên Đế thì bây giờ hai người cũng là người tám lạng kẻ nửa cân, không ai làm gì được ai.

Chỉ cần hai người không để mất một nửa viên đá trời ban thì cuộc chiến giữa họ sẽ bất phân thắng bại…

Nhưng mà!

“Ông biết không?”

Văn Vũ đột nhiên lên tiếng…

“Tôi rất bội phục ông…”

“Từ một con chó nhà có tang trở thành kẻ chiến thắng cuối cùng.”

“Những gì ông làm rất tuyệt vời, những trải nghiệm cuộc sống của ông cũng rất thú vị!”

“Lẽ ra ông nên được hưởng thụ những điều này, nên thu hoạch được những quả thơm trái ngọt…”

“Đáng tiếc, còn có tôi!”

Văn Vũ nói xong thì khẽ phất tay, bạch quang mãnh liệt bao trùm lên tầng khí quyển, lớp phong tỏa bên ngoài thế giới lập tức sụp đổ, lộ ra bầu trời đầy sao lấp lánh.

Sau đó, Văn Vũ chậm rãi bay lên cao, âm thanh to lớn vang vọng khắp trời đất!

“Theo lý thuyết, chúng ta hoàn toàn có thể chung sống một cách hòa bình!”

“Tôi mang theo Ma điện đến một nơi xa, ông ở lại nơi này, chúng ta nước sông không phạm nước giếng!”

“Nhưng mà… Nhưng mà…”

“Nhưng mà tôi không quên được những người đã chết, không quên được tất cả những chuyện tôi phải trải qua!”

“Ông muốn biến nơi này trở thành một đại thế giới Tiên hiệp mới? Ông muốn bảo vệ người ông trân trọng yêu quý? Ông muốn xa rời chiến tranh? Ông muốn sống một cuộc sống yên bình?”

“Không!”

“Không được!”

“Tôi không đồng ý!”

“Trên đời này làm gì có chuyện đẹp đẽ như vậy?”

“Bởi vì sự thành công của ông được thành lập dựa trên sự thất bại của chúng tôi, dựa trên xương máu của chúng tôi! Mà hiện tại tôi vẫn chưa chết, tôi chưa chết thì lòng ông không thể nào yên ổn được!”

Giọng nói càng lúc càng gay gắt, Văn Vũ bay càng lúc càng cao! Đến tận khi xung quanh Văn Vũ nổi lên một luồng khí tức khủng bố thì cậu mới chậm rãi nâng tay lên, chỉ tay về phía Tiên Đế bên dưới.

“Đây là phán quyết cuối cùng mà tôi dành cho ông!”

“Bùm!”

Chương 2581 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!