Quái nhân và quái vật 2
“Không thành vấn đề. Tôi hiểu quy củ, nhưng cũng hy vọng các cậu cũng tuân thủ quy củ!”
Trương Hiểu gật đầu.
“Đó là đương nhiên. Chúng tôi không vô sỉ như người lớn các anh!”
Thiếu niên cầm đầu lập tức trợn mắt.
“Được!”
Trương Hiểu hít sâu một hơi. Khi vừa muốn đi lên phía trước để ra khỏi núi, thì một bàn tay thình lình vỗ lên vai mình!
“Chết tiệt, cứu tôi!”
Sự đụng chạm đột ngột khiến Trương Hiểu không kịp phân biệt rốt cuộc là loại sinh vật nào chạm vào mình. Bản năng sinh tồn trong khoảng thời gian ngắn sau mạt thế khiến Trương Hiểu lao về phía nhóm nhóc con.
Xét cho cùng, so với thứ không biết, thì đám nhóc trước mặt vẫn đáng tin cậy hơn.
Trương Hiểu cách đám nhóc càng ngày càng gần, Trương Hiểu mới chậm rãi phát hiện bọn nhỏ trước mặt bình tĩnh hơn mình nhiều.
Lúc này, Trương Hiểu mới quay đầu lại, đánh giá sinh vật đột nhiên chạm vào mình.
Rất rõ ràng, đó là một người.
Tuy quần áo có chút bẩn, tóc dài bù xù, nhưng đó thật sự là một người!
Nghĩ đến mình bị một người dọa cho nhảy dựng lên, trong cơn hoảng loạn ngay cả “em trai” của mình cũng chưa che chắn xong, Trương Hiểu lập tức tức giận!
Vừa định lớn tiếng mắng quái nhân đột nhiên xuất hiện kia hai câu, nhưng không ngờ lại bị đứa nhóc bên cạnh đoạt mất cơ hội.
“Cái đó, người từ trong rừng tới kia. Anh muốn đi qua chỗ chúng tôi thì phải nộp phí qua đường!”
“Phí qua đường sao?”
Quái nhân mở miệng nói.
“Bao nhiêu tiền?”
“Xì!”
Đứa trẻ cầm đầu cười nhạo một tiếng.
“Người cổ hủ từ đâu tới vậy, hiện tại ai còn dùng tiền nữa? Tôi nói là ma tinh, anh biết ma tinh không?”
“Ừ, tôi biết ma tinh.”
Quái nhân nói xong, chậm rãi đi về phía trước, vừa đi vừa đánh giá hoàn cảnh xung quanh.
“Đúng rồi, đây là thành phố Mẫu Đơn Giang đúng chứ?”
Có thể là tâm trạng bình tĩnh của quái nhân khiến những người xung quanh cảm thấy hơi khó hiểu, đứa trẻ đứng đầu do dự một chút, nhưng cũng gật đầu.
“Thật sự thay đổi rất lớn!”
Một tiếng thở dài phát ra từ miệng quái nhân, sau đó có tiếng ồn ào trong khu rừng phía sau!
Hơn nữa, âm thanh có chút lớn!
Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, một con chó cao gần mười mét chui ra từ khu rừng phía sau!
Độ cao mười mét này còn cao hơn cây cối trong rừng!
Những sợi lông ngắn màu trắng xám dựng đứng như những cây kim thép, trên cái miệng to lớn gớm ghiếc treo lủng lẳng một con lợn rừng biến dị, trên đầu con chó lớn có một sinh vật màu đen trông giống như một con thằn lằn nhỏ.
“Quái, quái vật!”
Trương Hiểu và đám trẻ con trợn mắt nhìn chằm chằm Độc Nhãn đột nhiên xuất hiện, nhất thời hít sâu một hơi, nhát gan đột nhiên ngã ngồi xuống đất!
“Đây mẹ nó rốt cuộc là thú biến dị cấp mấy vậy!”
Trương Hiểu nhìn quái nhân vẫn bình tĩnh như cũ, rồi lại nhìn con chó lớn lặng lẽ theo sau quái nhân, anh ta nuốt nước bọt.
“Đúng rồi, phí qua đường mà cậu vừa nói, rốt cuộc muốn bao nhiêu? Tôi không cho được nhiều đâu!”
Trương Hiểu nhìn đám nhóc con dường như bị dọa đến phát ngốc, lại nhìn quái nhân và con chó biến dị đang chậm rãi đi đến bên cạnh quái, anh ta lập tức giật mình!
“Không cần đâu, đại nhân, tên nhóc này vừa nói giỡn với anh thôi. Nơi này của chúng tôi chỉ là xã hội pháp chế, sao có thể xuất hiện loại chuyện thu phí qua đường linh tinh chứ?”
Trương Hiểu là người trưởng thành, xét cho cùng kiến thức nhiều hơn đám nhóc con này, hoặc là nói phản ứng nhanh, lập tức nói với quái nhân.
Tình huống hiện tại vô cùng rõ ràng, con chó kia tuyệt đối là “thủ hạ” của quái kia, hoặc là sinh vật triệu hoán. Phải biết rằng, sau khi mạt thế bắt đầu, đã xuất hiện rất nhiều thứ quái lạ, nhìn mãi cũng quen mắt những chức nghiệp giả mang theo sủng vật hoặc là chiến sủng!
Chẳng qua, chiến sủng của quái nhân trước mặt này có chút mạnh quá mức!
Mà ở trước mặt cường giả lại thấp hèn như thế!
Quái nhân tất nhiên cũng chính là Văn Vũ, nhìn một đám trẻ con run rẩy trước mặt và một người đàn ông thành niên trơn bóng, tất nhiên biết suy nghĩ hiện tại trong lòng bọn họ. Cậu không nhịn được dâng lên một chút ý nghĩ muốn trêu ghẹo!
“Thật sự không cần sao? Tôi có chút ma tinh.”
Đám nhóc con lắc đầu như trống bỏi.
“Thật sự không cần!”
Nhìn thấy biểu cảm của mọi người sợ hãi, áp lực ở trước mặt, Văn Vũ lập tức cảm thấy không thú vị.
Sức mạnh của bọn họ quá yếu, cho dù mình tùy ý vui đùa, thì cũng khiến những người này kinh sợ!
Sức mạnh chênh lệch cũng có nghĩa thân phận chênh lệch!
Mạt thế càng là như thế!
Cậu quay đầu lại, quan sát kỹ lưỡng hoàn cảnh xung quanh.
Thành phố cũ vốn rách nát hoang vắng càng rách nát hơn, khắp nơi đều là dấu chân của thú biến dị.
Hầu hết các ngôi nhà gỗ thấp tầng đều bị sập, cùng với sự mọc hoang dại của thực vật biến dị. Nói đúng ra, nơi từng thuộc về ngoại ô chỉ có thể coi là ngã ba của thành phố và khu rừng.
Cũng chỉ có loại địa phương rách nát này mới có thể trở thành địa bàn của đám nhãi ranh!
Chương 265 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]