Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 288: CHƯƠNG 288: PHƯƠNG BẠCH 1

Một lát sau, gia đình Diệp Nam đã cầu nguyện xong, thấy vẻ mặt tò mò của Văn Vũ thì mỉm cười.

“Đây là quy tắc riêng của gia đình tôi, cũng là chủ ý của vợ tôi, chủ yếu là cầu nguyện để ngày mai tôi sẽ có một thu hoạch tốt.”

Văn Vũ hiểu ý, gật đầu.

“Chú ơi, chú cầu nguyện gì vậy?”

Đứa bé nhìn Văn Vũ, chăm chú hỏi.

“Chú à, chú cầu nguyện ông trời quan tâm đến mình nhiều hơn.”

Văn Vũ mỉm cười xoa đầu đứa bé, trong lòng âm thầm bổ sung thêm một câu.

“Quan tâm chú, để chú không trở thành thức ăn trên bàn của những sinh vật khác!”

Màn đêm buông xuống, Văn Vũ rời khỏi nhà Diệp Nam, trở về phòng của mình.

Tinh đã ngủ thiếp đi trên ghế sô pha.

Nhìn bóng đêm bên ngoài, Văn Vũ nghĩ đến cuộc sống của mình mấy ngày qua.

Nghe được rất nhiều, nhìn thấy rất nhiều.

Mặc dù bình thản, nhưng rất có hương vị.

Nhưng mà…

Văn Vũ không quên cuộc sống bình thản của mình đến từ đâu!

Hoàn toàn dựa vào thực lực của mình!

Bởi vì có thực lực nên mới có thể tận hưởng những thứ mà người khác không thể tận hưởng trong thời kì mạt thế khủng bố này!

“Ngày mai nên làm việc thôi.”

Nghĩ đến chuyện ngày mai siêu chiến binh số một của quân đội sẽ đến, lại nghĩ đến Simba ở gần Đông Sơn, Văn Vũ chậm rãi nhắm mắt lại, điều chỉnh tâm trạng của mình.

Cuộc sống bình thản khiến Văn Vũ thoải mái, nhưng đời trước Văn Vũ cũng đã trải qua mạt thế rồi, cậu hiểu, cuộc sống có thể bình thản, nhưng trái tim của mình mãi mãi không thể bình thản!

Chỉ có giết chóc, chỉ có thực lực mới là sự đảm bảo lớn nhất của một người!

Mà trong màn đêm yên tĩnh này, Thành Đô - thành phố được mệnh danh là vùng đất giàu tài nguyên thiên nhiên nhất, cũng không hề yên bình!

Giữa một đống đổ nát trong thành phố, Cuồng Lưu đứng trên một tòa nhà đã sụp đổ, lặng lẽ chờ đợi.

Buổi sáng cùng xuất phát với mấy chức nghiệp giả cấp bốn của bộ chỉ huy quân sự số một, nhưng chỉ mấy tiếng sau Cuồng Lưu đã đến được nơi này.

Nếu như không phải lo lắng tiêu hao quá nhiều thể lực, Cuồng Lưu còn có thể nhanh hơn.

Chiến trường này cũng là do Cuồng Lưu đắn đo suy nghĩ mãi mới chọn.

Số lượng thú biến dị bên trong thành phố rất ít, hai bên chiến đấu sẽ không bị những sinh vật khác quấy rầy!

Hơn nữa, nơi này không có người ở, có thể đảm bảo hai bên chiến đấu không làm ảnh hưởng đến những người vô tội!

Ở Thành Đô, sau khi mạt thế xảy ra, các khu vực thiên tai càng ngày càng lớn, nhưng các cường giả cũng càng ngày càng nhiều.

Nhưng người mạnh nhất ở Thành Đô đã bị Phương Bạch giết chết!

Điều này dẫn đến chuyện Thành Đô mất đi sự kiểm soát của quân đội.

Mục đích của Cuồng Lưu chỉ có một, bình định!

Giết chết Phương Bạch thì mọi vấn đề sẽ được giải quyết!

Đó là lời Lâm Hải Phong đã nói.

Các thế hệ trước thường lưu cho kẻ địch một con đường sống, nhưng bây giờ đã đến bước này, cần gì phải lưu tình nữa?

Khi Cuồng Lưu đã khoanh tay nhìn ánh trăng thì một bóng người cao thẳng chậm rãi xuất hiện trong tầm nhìn.

Mái tóc dài bồng bềnh bay trong gió, mỗi bước đi đều giống như được đo sẵn. Chỉ cần nhìn bước chân cũng có thể thấy được tính kỉ luật và phong cách quân nhân của người này.

Gương mặt mịn màng và làn da trắng nõn như phụ nữ, nét tuấn tú và nụ cười tà ác lộ ra bên khóe miệng, vừa nhìn đã biết người này nhất định là một tay lão làng tình trường, phong lưu lãng tử!

Điều đáng tiếc chính là một vết sẹo gớm ghiếc chia đôi khuôn mặt!

Người tới, họ Phương tên Bạch!

Nhìn thấy Cuồng Lưu, Phương Bạch khẽ mỉm cười, giọng nói trong trẻo rõ ràng truyền tới.

“Cuồng Lưu, hôm nay rảnh rỗi đến gặp tôi à?”

Cuồng Lưu gật đầu, mím môi nhìn vết sẹo trên mặt Phương Bạch.

“Sao không chữa khỏi? Chẳng lẽ anh không có nổi một bình thuốc trị liệu à? Đáng tiếc cho khuôn mặt này.”

“À, anh nói cái này hả?”

Phương Bạch sờ vết sẹo trên mặt, bình tĩnh hỏi lại.

“Cái này để tôi nhớ kĩ người anh em tốt nhất của tôi đã chém tôi một đao, suýt chút nữa giết chết tôi! Giữ lại làm kỉ niệm, anh không để tâm chứ, Cuồng Lưu?”

Cuồng Lưu yên lặng không nói, sau đó chậm rãi lắc đầu.

“Chỉ cảm thấy tiếc mà thôi, tiếc cho khuôn mặt này!”

“Ha ha, anh tiếc không chém chết được tôi thì có!”

Sau đó, cả hai đều không nói gì.

Một lát sau, Cuồng Lưu nói trước.

“Theo tôi về, ông già nhà tôi muốn anh trở lại.”

Nghe được câu này, Phương Bạch trầm ngâm một lát.

“Giúp tôi chuyển lời cảm ơn đến chú Lâm, nhưng anh cũng biết điều đó là không thể.”

“Trên đời này, thắng làm vua thua làm giặc, mọi thứ vốn là như vậy, thế nên, cha tôi chết rồi, tôi không trách chú Lâm, thực sự!”

“Thủ đoạn không bằng người ta, cũng không có nhiều con át chủ bài như người ta, lại còn muốn tạo phản làm lão đại! Ông ấy chết có thể trách ai chứ?”

“Nhưng Hoa Hạ vẫn còn một câu ngạn ngữ, thù giết cha không đội trời chung.”

“Tôi tận mắt nhìn thấy cha anh dùng đao thép chặt đầu cha tôi!”

“Thế nên, thu hồi những lời nói vô dụng này lại đi.”

Cuồng Lưu nghe giọng nói của Phương Bạch càng ngày càng lạnh thì khẽ gật đầu.

“Vậy thì coi như không nói những lời kia, dù sao đó cũng chỉ là mấy câu khách sáo mà thôi. Mục đích tôi đến đây là để giết anh!”

Phương Bạch gật đầu.

Chương 288 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!