Sau khi Quan Đào im lặng một lúc lâu, anh ta chậm rãi đi ra khỏi sau một cái cây.
Cây đại thụ che trời được Quan Đào dùng để ẩn thân đã bị bắn đến mức tróc hết vảy, còn không biết bao nhiêu cây đã được thay thế rồi.
“Nói chuyện đi.”
Nhìn tấm hào quang màu trắng trên người Quan Đào, Văn Vũ yên lặng thu hồi súng, gật đầu.
Nói thật, trong lòng Văn Vũ có chút ghen ghét những tên có tiền này, cho dù thực lực của bọn họ không mạnh, nhưng lại có rất nhiều đồ bảo vệ tính mạng!
Những đạo cụ đó đều là được sản xuất trong bảo địa, cột đá trao đổi căn bản sẽ không cung cấp đổi.
Dựa theo suy đoan của Văn Vũ, trong tay Tiểu Tuyết cũng có không ít đạo cụ cùng loại, đáng tiếc chắc là dùng hết trong sơn động rồi!
“Nói di ngôn đi, mặc dù tôi nhất định sẽ không giúp anh làm được.”
Nhìn biểu cảm cẩn thận của Quan Đào, Văn Vũ đột ngột bắn một phát lên người Quan Đào. Tuy rằng không đục lỗ phòng hộ trên người Quan Đào, nhưng thật sự khiến Quan Đào hoảng sợ.
“Haizz……”
Quan Đào thở dài. Sau một lúc lâu, lúc này anh ta mới mở miệng.
“Tên nhóc Vạn Bình kia chắc đã chuẩn bị xong rồi.”
Văn Vũ lập tức im lặng.
Quan Đào chắc có tác dụng tung hỏa mù, đạo cụ phòng hộ trên người anh ta có thể cũng là mọi người cùng gom góp lại.
Kéo dài thời gian cho người khác.
Như thế xem ra, lúc ấy ở trong gió chỉ có một mình khăn trùm đầu của Quan Đào bị xốc lên, đồng thời để Quan Đào xách theo Tiểu Tuyết, đây có thể cũng là có dự mưu.
“Thật sự là, nhất phiền là giao tiếp với những chàng trai có tâm cơ!”
Văn Vũ im lặng một lúc lâu, cậu lập tức mắng một câu, đồng thời hai súng trong tay phun ra từng viên đạn mãnh liệt.
Lá chắn phòng hộ trước người Quan Đào phát ra hào quang chân thật, đồng thời động tác trên tay anh ta cũng nhanh hơn, không ngừng lấy ra từng đạo cụ. phòng ngự trong nhẫn không gian..
Văn Vũ rõ ràng đã tạo áp lực tương đối lớn cho Quan Đào!
Sau một lúc lâu, Văn Vũ lại dừng bắn, quay đầu nhìn về phía sau.
Âm thanh dồn dập truyền đến từ phía sau.
“Gâu gâu.”
“Đại ca cứu tôi, tôi mới phát hiện ta mình lại mạnh như vậy!!!”
Văn Vũ cau mày nhìn Độc Nhãn đang điên cuồng chạy đến, trong mắt tràn đầy sự nghi ngờ.
Sức mạnh của Độc Nhãn Văn Vũ quá hiểu, một khi điên lên, trong phạm vi cấp 4, có rất ít sinh vật có thể đánh được Độc Nhãn.
Nhưng bây giờ lại bị người ta rượt cho chạy vắt chăn lên, rất rõ ràng, tình hình đã xảy ra thay đổi ngoài dự kiến.
“Chuyện gì vậy?”
Văn Vũ nghe thấy một tiếng động cực lớn, nghi ngờ hỏi.
“Gâu gâu”
“Xuất hiện một tôi.”
“Một mày nữa? Là sao?”
“Gâu gâu.”
Lần này câu nói của Độc Nhãn không có ý nghĩa gì, mà chỉ là một sự yêu hiếp đơn thuần mà thôi.
Sự đe dọa của những sinh vật đang đuổi theo phía sau!
Văn Vũ liếc nhìn Quan Đào đang chạy lùi dần về phía sau, rồi lại liếc nhìn sinh vật khổng lồ sắp xuất hiện trước mặt, suy nghĩ một hồi, vẫn không để ý đến động tác nhỏ của Quan Đào.
Sự uy hiếp của Quan Đào, so với sinh vật có thể khiến cho Độc Nhãn phải bỏ chạy, thật sự quá đáng thương và nhỏ nhặt hơn quá nhiều.
Trước mặt, kèm theo tiếng bước chân “bùm bùm”, là những cơn địa chấn nhẹ, một bóng màu vàng dần dần xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
Văn Vũ tất nhiên nhận ra, đó là Simba.
Văn Vũ nhìn cái dáng cao đến 10 mét của Simba, im lặng lúc lâu, quay đầu lại nhìn Độc Nhãn nói.
“Không phải là nói tên này đấy chứ, đánh cho mày lên bờ xuống ruộng.”
Từ lúc Độc Nhãn ở bên cạnh Văn Vũ, sức mạnh đã tăng rất nhanh, sự kinh hoàng của việc kết hợp kỹ năng, nói là cấp 4 với Độc Nhãn, lại đánh không lại được Simba với điểm thể chất kém hơn như vậy, Văn Vũ không thể tin được!
Phải biết, sức mạnh Simba dù rất mạnh, nhưng cũng chỉ là bá chủ của một cái thành phố cấp 4, Văn Vũ, là một người mạnh mẽ chính hiệu trình tự số 2!
“Gâu gâu.”
“Còn có một…”
Thật ra không cần đợi Độc Nhãn nói nữa, khi có một bóng dáng quen thuộc xuất hiện bên cạnh Simba, Văn Vũ đã biết vì sao Độc Nhãn bỏ chạy rồi.
“Gâu gâu.”
“Các kỹ năng giống nhau, phong cách chiến đấu cũng giống nhau.”
Văn Vũ nghe Độc Nhãn giải thích, gật đầu.
“Mày chạy trốn khỏi trận chiến rất đúng!”
Là chủ nhân của Độc Nhãn, Văn Vũ rất hiểu nỗi sợ hãi của Độc Nhãn, lúc này đây không chút do dự, lập tức mở hồn cảnh thử 3, triều hồi ra!
…
Cùng với ánh sáng tím phát ra, một cơ thể nhỏ nhắn dần dần xuất hiện trong không trung.
Tinh với trạng thái chiến đấu, sức mạnh vẫn như cũ, nhưng,để truy sát một con người ở trung kỳ cấp 3, cũng không cần phải dùng trạng thái chiến đấu.
“Ta giết hai,nhưng còn một tìm không thấy.”
Tinh hạ xuống đất, lập tức giải thích kết quả thăm dò chiến đấu của mình cho Văn Vũ biết, sau đó đánh giá tình hình xung quanh.
Văn Vũ và Độc Nhãn ở bên cạnh, còn có thêm một người vẫn như cũ không đi đâu là Tiểu Tuyết.
Đứng sau Văn Vũ là những người khác và Quan Đào.
Lúc này Quan Đào đã chậm rãi từ từ đi đến bìa rừng, lập tức sẽ rời khỏi phạm vi trận chiến,Văn Vũ biết rõ chuyện này, nhưng cũng không quan tâm đến.
Còn ở trước Tinh, là hai bóng dáng cao đến 10 mét, một vàng một xám.
Một bóng dáng rất quen thuộc ở phía trước, Tinh cũng không có phản ứng rõ rệt gì lại.
Trước tiên quay đầu lại nhìn Độc Nhãn, lại nhìn Độc Nhãn giả ở trước mặt, Tinh mơ hồ nghiêng đầu.
Chương 302 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]