Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 304: CHƯƠNG 304: HỒN MA TAM THỂ

Người đàn ông mặc áo choàng đen ngơ ra một lúc.

Vừa rồi nhìn thôi cũng đã nhìn ra được, hình thái chiến đấu của Tinh, trong trận chiến rất kinh người, theo tính toán của người đàn ông mặc áo choàng đen, Độc Nhãn giả không phải là đối thủ của Cự Long.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn giao thủ, người mặc áo choàng đen không quan tâm Tinh, đồng thời cũng không có thủ đoạn gì để lấy được tổ chức cơ thể của Tinh. Ngay khi đó, người đàn ông mặc áo choàng đen có vẻ đau khổ, tiếc nuối và hối hận vì những gì đã bỏ qua.

“Tiếc thật…”

Đây là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu người đàn ông mặc áo choàng đen.

Nhưng trong lòng Văn Vũ cũng có chút lo lắng, dù sao,Tinh và Độc Nhãn trước giờ chưa so tài với nhau, mà cực hạn năng lực chiến đấu của Độc Nhãn đến đâu cũng không ai biết, Văn Vũ không thể chắc chắn, Tinh có 100% đánh bại được Độc Nhãn.

Một khi đánh thua, thì tình hình sẽ rất phiền phức!

Nhìn hai người trước mặt,Văn Vũ bình tĩnh nâng khẩu cuồng ca trong tay lên, không nói một lời.

Đối diện là hai người với sức mạnh cấp 4, đánh đơn, Văn Vũ tất nhiên không sợ, nhưng hai người cùng lên, thì có chút phiền phức!

Văn Vũ không ngây thơ cho rằng, hai người trước mặt sẽ không gây ra uy hiếp gì cho cậu.

Theo chiến thuật ban đầu, một người và hai sủng vật chia nhau ra, để Văn Vũ đối diện với hai người này, Độc Nhãn và Tinh giải quyết hai biến dị thú.

Cho nên, lúc đối diện với sự do dự, suy nghĩ thấp thỏm, là lúc mà hai chiến trường kia dần dần cho ra kết quả.

Văn Vũ không gấp, không hề gấp chút nào!

Đáng tiếc, có thể là tình toán của Văn Vũ quá thông minh rồi, người mặc áo choàng đen nhìn Văn Vũ, lại nhìn về hai bên đang đánh nhau mù trời, sau đó nói với Vạn Bình ở bên cạnh.

“Anh giữ chặt anh ta, tôi đi hỗ trợ Simba và thánh thú.”

Nhìn thấy Vạn Bình gật đầu, người đàn ông mặc áo choàng đen liền dịch chuyển để tránh viên đạn của Cuồng ca bay đến, sau đó biến mất không thấy đâu nữa.

Nhìn thấy kỹ năng của người đàn ông mặc áo choàng đen, Văn Vũ cau mày lại.

“Dịch chuyển? Đúng là một kỹ năng tốt.”

Với thủ đoạn này, cũng bỏ đi được sự đeo bám của Văn Vũ.

“Sao thế.”

Nhìn thấy Văn Vũ không đuổi theo người đàn ông mặc áo choàng đen, Vạn Bình gật đầu, sau đó ở bên cạnh vừa từ từ cởi bỏ chiếc áo choàng trên người, vừa nhìn Văn Vũ cười nói.

“Đúng rồi, Văn Vũ, Lâm Lập và em trai tôi, vẫn chưa chào hỏi cậu đúng không?”

Nhìn gương mặt Vạn Bình nở nụ cười quái dị, Văn Vũ không kìm được cau mày lại.

Vừa nãy khi vẫn còn trùm mũ lên đầu, biểu hiện của Vạn Bình vẫn rất bình thường, nhưng sau khi Vạn Bình dần dần bỏ mũ trùm xuống, một loại cảm giác nguy hiểm truyền đến.

Đồng thời, giọng của Vạn Bình lại một lần nữa vang lên.

Thật ra, lúc cậu ôm con chó đó chạy trốn, chúng tôi dã nhìn thấy rồi.”

“Con chó đó với cậu có thù đúng không?”

Nhìn thấy Văn Vũ gật đầu, Vạn Bình tiếp tục nói.

“Nghiêm túc mà nói, em trai tôi đã đỡ súng cho cậu.Cho nên, cậu cũng coi như là một hung thủ giết chết em trai tôi!”

“Anh muốn nghĩ sao cũng được, bởi vì hôm nay tôi nhất định giết anh.”

Lời của Văn Vũ vừa nói ra, lập tức đạn bắn thẳng về phía Vạn Bình.

Vạn Bình nhìn viên đạn bay đến trước mặt, miệng khẽ nhếch lên cười, đồng thời, một giọng nói quái dị vang len từ trong miệng!

“Cậu! Vậy mà! Còn muốn giết tôi một lần nữa!”

Sau đó, viên đạn vốn bay thẳng đến chỗ Vạn Bình lại dừng lại dần và dừng hẳn lại trong không trung, sau đó từ từ biến mất.

Đồng thời, áo choàng đen trên người Vạn Bình cũng rơi xuống đất.

Nhìn nửa người trên của Vạn Bình, ánh mắt Văn Vũ co giật hai cái kịch liệt!

Toàn bộ cơ thể loáng bóng, vết loang lổ, chỉ thị nó giống như là một tờ giấy trắng, đến cả lông, rốn hay các cơ quan khác đều không thấy.

Chỉ có hai khuông mặt đáng sợ ở ngực trái và phải!

Hai khuôn mặt này, Văn Vũ nhớ!

Một cái gọi là Vạn An, một cái là Lâm Lập!

Lúc ấy, khuôn mặt của Vạn An trên ngực trái dần dần mở mắt ra!

Gương mặt trắng bợt, trên đó có vài vết của xác chết, nhìn thì thấy, có lẽ Vạn An sau khi chết không lâu thì được Vạn Bình hấp thụ lại vào cơ thể anh ta.

Cùng với khuôn mặt kỳ quái đang từ từ mở mắt, giọng của Vạn Bình cũng không ngừng biến hóa.

Một lúc sau, với giọng vốn bình thản của Vạn Bình, qua một lúc, lại chuyển thành giọng nói sắc bén ma mị.

“Cái này.”

Chỉ hai chữ ngắn ngủi, giống như do hai giọng nói khác nhau cùng nói.

“Là em trai tôi, Vạn An! Nào, chào bạn cũ một câu đi nào.”

Giọng của Vạn Bình vừa dứt, gương mặt của Vạn An bên ngực phải đã mở hoàn toàn mắt ra, một tia sáng đỏ tỏa ra từ mắt Vạn An, chiếu thẳng đến chỗ Văn Vũ.

Tốc độ rất nhanh, nhưng không vượt quá giới hạn phản ứng của Văn Vũ.

Chỉ cần khẽ vặn người, Van Vũ có thể tránh được đòn tấn công của Vạn An. Đồng thời, động tác hai tay không ngừng lại, một cỗ lực lớn đánh tới Vạn Bình!

Đáng tiếc, không có hiệu quả!

Khi viên đạn đến gấn Vạn Bình 3 mét sẽ lập tức tiêu tan!

Nhìn Vạn Bình ở trước mặt bình thản, và khuôn mặt không ngừng gào thét của Vạn An, Văn Vũ cau mày, nhìn Vạn Bình nghiêm túc hỏi.

“Anh, là cái thứ đồ gì vậy?”

Chương 304 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!