Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 317: CHƯƠNG 317: TAM HỒN BẤT DIỆT! 2

"Cậu ta ở đâu? Cậu ta! Ở! Đâu?"

Lời của Quan Đào còn chưa nói xong, đã bị tiếng gầm gử của Vạn Bình cắt ngang.

Quan Đào trực tiếp lắc đầu.

"Tôi không thể nói cho cậu biết, cậu đây là chịu chết!"

Quan Đào do dự một lúc lâu, lại mở miệng lần nữa, nói.

"Haizz… Thực lực của Văn Vũ và hai chiến sủng của cậu ta, cậu cũng thấy đấy, tôi cảm thấy, trước tiên chúng ta nên từ bỏ ý nghĩ này, phải tăng thực lực và thế lực của mình lên, đợi đến lúc có thể nắm chắc, chúng ta sẽ tìm cậu ta báo thù, cũng không muộn…"

Vạn Bình nhìn vào hai mắt của Quan Đào, sau một lúc lâu, nở nụ cười.

"Cám ơn anh, anh Đào, cám ơn anh!"

Khóe miệng Vạn Bình khẽ cong lên, sau đó tiến lên hai bước, dùng sức ôm lấy thân thể Quan Đào.

"Em biết anh quan tâm em, anh Đào, em vẫn xem anh như đại ca! Nhưng mà…"

Vào lúc này, gương mặt Lâm Lập ở bên ngực phải Vạn Bình đột nhiên mở miệng ra, ba tia sáng từ miệng và hai mắt trực tiếp xuyên thấu thân thể Quan Đào, dư thế không giảm tiếp tục bắn về phía rừng cây phía sau Quan Đào, làm nổi lên một lượng lớn bụi đất và vụn gỗ!

Lực lượng của làn sóng ác linh, hơn nữa với thực lực cấp 4 của Vạn Bình, khiến cho Quan Đào trực tiếp trúng chiêu!

Hơn nữa là trí mạng!

Vẻ mặt Quan Đào không thể tin mà nhìn Vạn Bình, giống như không thể tin được, Vạn Bình lại ra tay với mình.

Nhìn gương mặt Quan Đào vặn vẹo vì đau đớn, độ cung nơi khóe miệng Vạn Bình càng lúc càng lớn, đồng thời, tiếp tục nói xong lời nói mà vừa rồi còn chưa nói xong!

"Nhưng mà, bị giết là em trai của tôi! Anh phải hiểu được, hiện tại tôi chỉ có một người thân, kết quả lại bị Văn Vũ giết chết! Anh còn muốn ngăn cản tôi báo thù?"

Vạn Bình buông lỏng thân thể Quan Đào ra, dưới tình huống không có sự chống đỡ, Quan Đào lập tức ngã xuống đất!

"Anh là anh em của tôi, Vạn An cũng là anh em của anh, anh đã quên chúng ta đã từng nói gì sao? Có phúc cùng hưởng! Kết quả hiện tại anh vậy mà lại muốn tôi từ bỏ báo thù?"

"Đây không phải là việc mà anh em nên làm! Cho nên, tôi giúp anh, tôi giúp anh làm chuyện mà anh em nên làm!"

Vạn Bình nhìn Quan Đào không ngừng co rúm trên mặt đất, ánh mắt vô cùng bình tĩnh.

Hơn nữa, đây có thể là một lần tỉnh táo nhất của Vạn Bình từ sau khi có được chức nghiệp Hồn ma tam thể!

"Đúng rồi, anh Đào, anh biết không? Lời anh vừa nói, thật ra Lâm Lập cũng đã từng nói!"

"Vào một tháng trước, lúc hai người chúng tôi vào núi."

"Anh ta đã nói với tôi, Vạn An đã chết, cho nên muốn tôi từ bỏ báo thù, từ bỏ chức nghiệp này, còn nói một đống lời cái gì mà nếu Vạn An ở đây, cũng sẽ không muốn nhìn thấy dáng vẻ lúc này của tôi linh tinh gì đó!"

"Những lời này đều là chó má! Lúc ấy Vạn An đang ở ngay trên người của tôi! Mỗi ngày mỗi đêm nó đều ở nói với tôi: anh, em chết thật là thảm!"

"Các anh nghe không được, cho nên đương nhiên các anh có thể gạt sự thù hận qua một bên không để ý, nhưng mà, tôi có thể nghe được!"

"Cho nên, tôi hủy diệt thân thể của Lâm Lập, sau đó khiến cho linh hồn của anh ta tiến vào trong cơ thể của tôi, như vậy, tôi có thể mang theo anh ta, báo thù cho Vạn An!"

"Nhưng mà tôi thật sự không nghĩ tới, anh vậy mà cũng muốn tôi từ bỏ báo thù, tôi vẫn luôn nghĩ, anh là người nghĩa khí nhất trong số chúng ta, nhưng anh đã làm cho tôi thất vọng rồi!"

Vạn Bình nói xong, nhìn Quan Đào mắt nhìn thẳng lên trời, trong miệng đã hít vào nhiều thở ra ít, lập tức bồi thêm một làn sóng ác linh vào thân thể Quan Đào!

"Hiện tại, rốt cuộc chúng ta đã vĩnh viễn ở cùng một chỗ, cùng nhau xử lý Văn Vũ, báo thù cho Tiểu An!"

Một luồng ánh sáng đen đáng sợ lóe lên trong tay Vạn Bình, sau đó ánh sáng đen chậm rãi bao phủ toàn thân Quan Đào.

Thi thể Quan Đào trên mặt đất chậm rãi hòa tan, giống như dòng nước, theo ánh sáng đen trên tay Vạn Bình, dung nhập vào trong thân thể Vạn Bình.

Đợi đến khi thi thể Quan Đào hoàn toàn biến mất không thấy nữa, chỗ ngực trái của Vạn Bình bỗng nhiên phồng lên, sau đó, gương mặt của Quan Đào chậm rãi hiện lên!

Hai mắt tràn đầy tơ máu, miệng mở lớn cực hạn, giống như đang không tiếng động rít gào!

Hơn nữa sắc mặt xanh mét, toàn bộ khuôn mặt, giống như ác quỷ!

Vạn Bình quan sát tỉ mỉ gương mặt của Quan Đào, sau một lúc lâu, vừa lòng bật cười.

"Cuối cùng chúng ta cũng có thể tâm hợp với tâm, thật giống như trước thời điểm mạt thế vậy!"

"Có điều anh Đào, thật ra có câu anh nói rất đúng, hiện tại tôi đi tìm Văn Vũ, chẳng qua là đi chịu chết mà thôi, tôi cần phải đổi phương pháp!!!"

Đối với chuyện xảy ra trên người Vạn Bình và Quan Đào, Văn Vũ hiển nhiên là không biết, lúc này Văn Vũ đang mang theo Tinh và Độc Nhãn đi về phía dưới chân núi.

Không mất bao lâu, Văn Vũ đã rời khỏi chiến trường hoang tàn trước mắt này.

Dưới chân núi, Tiểu Tuyết đang đợi Văn Vũ.

Nhìn thấy Văn Vũ đến gần, Tiểu Tuyết quan sát trên dưới thân thể Văn Vũ một chút, không có phát hiện vết thương đáng kể nào, lúc này mới mở miệng nói.

"Giải quyết xong rồi?"

Văn Vũ gật gật đầu.

"Vậy, toàn bộ bọn họ đều chết?"

"Tên cầm đầu chạy thoát, còn lại toàn bộ đều chết."

Tiểu Tuyết im lặng một lúc lâu, mới gật đầu với Văn Vũ.

"Cảm ơn anh, đã giúp bọn họ báo thù."

Văn Vũ nhìn vẻ mặt có chút buồn bã của Tiểu Tuyết, im lặng không nói, chỉ dẫn đầu đi vào thành phố.

"Đúng rồi."

Chương 317 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!