“Cũng là nói, Cuồng Lưu chỉ là một trong số chiến thần?”
Tiểu Tuyết gật đầu, sau đó cứ thần bí nói với Văn Vũ.
“Cuồng Lư chỉ là một chiến thần ở bề mặt thôi, bởi vì những chiến thần khác, nói sao nhỉ, có chút đặc biệt… có điều xíu nữa thôi anh sẽ gặp được những chiến thần , đến lúc đó, đừng có mà kinh ngạc nhá.”
“Chậc chậc…”
Văn Vũ chẹp miệng.
“Là người đến đón tôi ấy hả? Hay là các cô muốn cho tôi ăn một cước xuống ngựa? Cũng rất thú vị đấy.”
“Đến đón anh là thật, nhưng để chắc chắn nói, vị ấy có thể không phải đến đón anh, mà là cho một cước xuống ngựa…”
Tiểu Tuyết nhìn gương mặt đang trầm ngâm của Văn Vũ, không khỏi bật cười ha ha.
Cách xa đó, bụi mù mịt, một chiếc xe quân đội đang đi đến!
“Đến rồi!”
Nhìn chiếc xe quân đội ở xa, vẻ mặt Tiểu Tuyết nghiêm túc, lập tức nói.
Đồng thời, một làn sóng tinh thần truyền vào trong đầu Văn Vũ, là Tinh.
“Đại ca, mùi của đồng loại, sức mạnh cấp 4!”
“Cấp 4, đồng loại…”
Văn Vũ gật đầu.
Đồng loại của Tinh, chỉ có một loại giải thích!
Kẻ đến, cũng là một con thần thú!
…
Nhìn chiếc xe càng ngày càng gần, với thị lực của chức nghiệp giả cấp 4, khiến cho Văn Vũ có thể nhìn rõ cả trong xe, chỉ có một con người.
Cuồng Lưu…
Còn có một con chim đứng ở trên vai màu đỏ thẫm.
Con chim không lớn, chỉ bằng nửa Tinh ở trạng thái thu nhỏ, toàn thân là lớp lông màu đỏ, giống như ngọn lửa đang cháy, đôi mắt đỏ rực, lấp lánh ánh sáng mở ảo.
Còn chưa đợi đến khi xe đến gần, một giọng nói lanh lảnh như một cô bé vang lên trong đầu Văn Vũ.
“Ngươi là trình tự số 2?”
Loại thủ đoạn này, tinh ở cấp 3 đã nắm được rồi, một thần thú cấp 4, có thể dùng loại truyền âm tinh thần này, cũng không có gì kỳ lạ.
Văn Vũ gật đầu.
Sau đó, linh hồn lại một lần nữa vang lên.
“Vậy ngươi là tên đậu ở trên vai kia,đồng loại của ta.”
“Tất nhiên rồi, ngươi không cảm nhận được sự dao động sức mạnh mạnh mẽ của ta sao? Nếu như không phải ngươi và ta có mùi giống nhau, ta không thể tin một tên ngốc như ngươi, cũng là thần thú đó!”
Còn chưa đợi Văn Vũ trả lời lại, Tinh đã trực tiếp giao tiếp bằng ý thức với con chim nhỏ đó, nói trong đầu Văn Vũ.
“Chủ yếu là do vẻ ngoài xám xịt xấu xí của ngươi, có chút không tin cũng kệ thôi, thật khó mà nghĩ được,với tư thái lộng lẫy và đẹp đẽ này của ta, lại là đồng loại với một kẻ xấu xí như ngươi! Người nhìn ngươi mà xem, cả người đều xám xịt, ôi trời trời, ngươi bao nhiêu lâu chưa tắm rồi…”
Từng làn sống tinh thần đến, mang theo giọng điệu chế giễu, lập tức khiến cho Tinh tức giận dẫm chân!
Còn chưa đợi Tinh nói gì, một tia sáng đỏ rực xuyên thẳng ra khỏi chiếc xe quân đội, một lỗ lớn xuất hiện trên nóc xe, sau đó đậu trên vai Văn Vũ.
Văn Vũ nhìn con chim nhỏ đậu trên vai, trong lòng lập tức cảnh giác.
Tốc độ của cái thứu đồ bé nhỏ này, đúng là kinh ngạc! Với thể chất cơ thể chưa vào trạng thái chiến đấu của Văn Vũ, xém chút nữa không phản ứng lại kịp!
Tiểu Tuyết nhìn con chim nhỏ đậu trên vai Văn Vũ, kinh cẩn hành quân lễ, đồng thời, cô cưới nói.
“Rất vui được gặp Chu Tước đại nhân.”
Con chim nhỏ nhìn Tiểu Tuyết, cái đầu nhỏ của nó gật hai cái tự hào, biểu thị đã nghe thấy rồi, sau đó lại quay lại nhìn Tinh đang ngồi trên đầu Văn Vũ.
“Càng nhìn càng khó coi…”
Sau khi nhìn 1 phút, con chim nhỏ mới nói một câu bằng làn sóng tinh thần như vậy.
Trả lời lại con chim nhỏ, Tinh vẫy đuôi.
Nhìn hai thần thú ở trên vai và đầu mình cãi nhau, đầu Văn Vũ sắp to lên rồi, cậu mỗi tay tùm lấy một con, rồi ném ra xa.
May thay, hai thần thú còn bận chửi nhau, không hề để ý đến hành động của Văn Vũ.
Một vài ánh sáng đỏ phát ra trên người con chim nhỏ, sau đó nó nhanh chóng bay lên cao.
Sau đó, Tinh cũng dần dần dang rộng đôi cánh ra, bay lên, đồng thời, một lang sóng tinh thần cũng truyền vào trong đầu Văn Vũ.
“Đại ca, ngươi đi trước đi, đợi ta nhổ hết lông con chim này đã, rồi ta đi tìm người.”
“Ha ha, các anh đúng là rất thú vị, lâu lắm rồi không thấy chiến thần Chu Tước sung sức như vậy.”
Tiểu Tuyết nhìn hai thần thú bay với tốc độ rất nhanh xa dần, không kìm được mà cười ầm lên.
Văn Vũ bất lực nhún vai, ở cùng với Tinh lâu như vậy rồi, Văn Vũ tất nhìn có thể nhìn ra, Tinh đang vui vẻ hơn là tức giận.
Cái cảm giác vui vẻ khi gặp được đồng loại như thế này.
“Mày không đi à?”
Văn Vũ sở Độc Nhãn trong tay.
“Gâu gâu…”
“Tôi sợ con chim đỏ đó ăn mất tôi…”
“Vậy thì thôi vậy.”
Bởi vì có sự liên kết tinh thần, Độc Nhãn lúc đối diện với Tinh, không có phản ứng gì đặc biệt, nhưng bây giờ xem ra, thần thú đối với biến dị thú bình thường có một sự uy hiếp, khá lớn!
Sợ là sức mạnh Độc Nhãn có mạnh, đối diện với thần thú, sẽ yếu hơn, bất luận là khí chất hay sức mạnh.
Ở xa đó, xe quân đội cũng đã xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
Chương 332 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]