Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 339: CHƯƠNG 339: RUỒI NHẶNG, XIN CHÀO 1

Nhìn thấy ánh mắt và ngữ điệu khẳng định của Văn Vũ, Tôn Tuyết Vi im lặng một lúc lâu, vẫn đưa quyển trục tới trước mặt Văn Vũ.

“Cảm ơn anh, nhưng kỹ năng này, tôi……”

Văn Vũ lắc đầu, trực tiếp lui về phía sau hai bước, cũng không nhận quyển trục.

“Nó là thứ cha cô tặng cho cô, cũng là tình yêu thương của một người cha dành cho con gái, hy vọng cô có thể vận dụng nó. Chúng ta bỏ qua vấn đề này đi, lại nói một di chúc khác của lão Tôn đi.”

Tôn Tuyết Vi nhìn Văn Vũ, lại nhìn quyển trục trong tay, cô ta chần chờ trong chốc lát, vẫn đặt quyển trục lên đầu giường.

Sau đó, Văn Vũ chậm rãi nói.

“Lão Tôn bảo tôi quan tâm cô. Tôi vốn định sắp xếp cho cô một công việc dân sự trong quân đội, ít nhất cô sẽ không có nguy hiểm, nhưng hiện tại cô chưa sẵn sàng rời đi, cho nên tôi hỏi lại cô lần nữa, cô có đi theo tôi không?”

Nghe thấy câu hỏi của Văn Vũ, Tôn Tuyết Vi trực tiếp lắc đầu.

“Vậy thì tôi giải quyết chuyện này như vậy, có xem có được hay không. Tôi có thể đồng ý với cô hai việc! Cho dù là chuyện gì, thì tôi đều sẽ giúp cô hết khả năng của tôi!”

Hai việc, là vì trả nợ, một chuyện là trong bảo địa huấn luyện, một chuyện là trong chiến trường hai giới……

Tôn Tuyết Vi nhìn ánh mắt nghiêm túc của Văn Vũ, có thể nhìn ra sự kiên trì Văn Vũ, nên cô ta vẫn gật đầu.

Nhìn thấy Tôn Tuyết Vi tỏ thái độ, Văn Vũ cười, nói thẳng.

“Cô có bất kỳ chuyện khó xử gì, hoặc là cô thay đổi chủ ý, thì có thể trực tiếp đến quân khu tìm Lâm Cuồng Lưu, cũng chính là chiến thần đại nhân hiện tại của quân đội, anh ta sẽ giải quyết một chút chuyện cho cô, đồng thời anh ta cũng có thể liên hệ đến tôi.”

Nghe thấy hai chữ chiến thần, Tôn Tuyết Vi lập tức kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Hiển nhiên, chỉ cần những người ở nơi tập trung Yến Kinh thi bọn họ đều biết đến danh hiệu chiến thần.

“Lát nữa. tôi sẽ cho cô phương thức liên lạc của anh ta, hơn nữa từ điểm này, chắc cô cũng có thể nhìn ra được, thực lực của tôi không nhỏ, cho nên, cô thật sự không suy xét một chút làm chức quan nhàn tản ở quân đội sao?”

Cầm lên danh hiệu của Cuồng Lưu, Văn Vũ trực tiếp bứt da hổ lên, hơn nữa không có một chút xấu hổ nào.

Đáng tiếc, đáp lại Văn Vũ là câu trả lời kiên định của Tôn Tuyết Vi.

“Tôi ở đây rất tốt, rất an toàn, quan trọng hơn là nơi này có rất nhiều rất nhiều đồng bạn của tôi. Tôi không rời khỏi các cô ấy, các cô ấy cũng không rời khỏi tôi.”

Văn Vũ nghe thấy câu trả lời của Tôn Tuyết Vi, cậu trực tiếp gật đầu.

“Nhớ kỹ, tôi nợ cô hai việc! Giá trị sẽ rất lớn rất lớn!”

“Vậy thì chúc cô may mắn!”

Nói xong lời này, Văn Vũ xoay người rời khỏi phòng, đi xuống tầng.

Khi Văn Vũ đi xuống dưới tầng, không biết Cuồng Lưu đang nói gì với Tiểu Tuyết, nhìn thái độ thân mật của hai người thì rõ ràng quan hệ của hai người tuyệt đối không chỉ là cấp trên cấp dưới!

Nhưng những chuyện đó lại không liên quan đến Văn Vũ, Văn Vũ lại không bát quái!

Nói đơn giản với Cuồng Lưu một chút tình huống, Văn Vũ thuận lợi có được phương thức liên lạc của Cuồng Lưu.

Phương thức liên lạc này tương tự như số điện thoại di động trước mạt thế, tất nhiên, các chức năng khác nhau chắc chắn không mạnh bằng điện thoại thông minh, nhưng những thứ như tin nhắn văn bản, cuộc gọi vẫn có thể sử dụng bình thường.

Theo như lời Cuồng Lưu, phạm vi liên lạc của thứ này chỉ ở trong nơi tập trung Yến Kinh, bởi vì chỉ có phạm vi nguồn tín hiệu lớn như vậy thôi.

Đương nhiên, nói về nguồn tín hiệu gì đó với Văn Vũ cũng vô ích!

Lại lấy một máy thông tin từ chỗ Cuồng Lưu, Văn Vũ trực tiếp đưa cho người phụ nữ “hộ tống” ở phía sau.

“Giao thứ này cho Tôn Tuyết Vi, bảo cô ta nhớ kỹ lời tôi nói.”

Mặc dù người phụ nữ đứng sau nghi ngờ thân phận của hai người, nhưng hai người chỉ đưa đồ, cũng không làm gì khác, vì vậy người phụ nữ gật đầu đồng ý yêu cầu của Văn Vũ.

Văn Vũ quay người nhìn Tôn Tuyết Vi ló đầu ra từ cửa sổ trên tầng, cậu trực tiếp vẫy tay, quay người đi đến xe quân dụng.

……

Văn Vũ ngồi ở ghế phụ, dùng sức xoa thái dương, sau đó thở dài thật mạnh.

“Làm sao vậy?”

Văn Vũ lắc đầu.

“Tôi muốn nói thật ra cậu có thể cưỡng chế đón cô ta ra.”

Văn Vũ kinh ngạc nhìn Cuồng Lưu, rõ ràng là cậu cảm thấy không thể tin tưởng đối với việc người này có thể đưa ra kiến nghị não tàn như vậy.

Cuồng Lưu nhún vai.

“Bạo lực không phải phương thức giải quyết vấn đề tốt nhất, nhưng tuyệt đối là nhanh nhất, hơn nữa không tổn hại đầu óc!”

“Mẹ nó, anh nói quá chính xác.”

Văn Vũ lập tức bất đắc dĩ chửi thề.

Nhưng có thể sao? Nếu đây là nhiệm vụ, thì Văn Vũ không nói hai lời sẽ làm như vậy, nhưng đáng tiếc, đây không phải nhiệm vụ, đó gọi là hứa hẹn!

Đây là hứa hẹn của người đồng đội đầu tiên mà Văn Vũ thừa nhận!

“Tiếp theo đi đâu?”

Văn Vũ quyết định không nghĩ chuyện này nữa, quay đầu trực tiếp hỏi.

“Thật ra, tôi cũng không biết……”

Chương 339 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!