Rõ ràng, người tên Phương Viễn kia chỉ có sức mạnh đỉnh phong cấp một. Loại sức mạnh này lại còn có thể đeo quân hàm đại ta, vậy chỉ có một khả năng!
Trong nhà có người.
Tiểu Tuyết giải thích nghi hoặc của Văn Vũ.
“Đây là Phương Viễn, hộ liên quan đến nhà làm quan.”
Trong giọng nói có thể nghe ra thái độ khinh thường rõ ràng, hơn nữa quan trọng hơn là, Tiểu Tuyết căn bản không đè thấp giọng nói của mình.
Phương Viễn nghe thấy giọng của Tiểu Tuyết, lúc này anh ta mới nhìn vào nhà ăn.
Sau đó, trên mặt anh ta lập tức treo lên biểu cảm cợt nhả.
“Tiểu Tuyết, cô trở lại rồi à, thật sự đã lâu không gặp.”
Khóe miệng Tiểu Tuyết nhếch lên một nụ cười vô cùng tiêu chuẩn, thản nhiên nói.
“Ruồi nhặng, xin chào!”
Nghe thấy lời chào của Tiểu Tuyết, Phương Viễn chỉ nhún vai mà không biểu hiện gì thêm.
Còn chức nghiệp giả bên cạnh, đứng ngoài cửa ra vào cũng kính hành lễ theo nghi thức quân đội với Cuồng Lưu.
“Tham kiến Chiến thần đại nhân.”
Nghe người này lên tiếng, Cuồng Lưu mới quay đầu nhìn.
“Anh là?”
“Đây là chức nghiệp giả khu tập trung ở thủ đô ma. Lần này tới mừng thọ ông tôi theo lời dặn dò của tướng quân Bành.”
Phương Viễn cố tình cắn răng nhấn mạnh mấy chữ “ông tôi” rất rõ ràng.
Cuồng Lưu sau khi nghe xong thì hơi gật đầu, sau đó không để ý tới 2 người trước mặt mà đi thẳng ra ngoài.
Phương Viễn cũng không dây dưa thêm, chỉ nhìn Văn Vũ đi phía sau Cuồng Lưu, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư.
“Mâu thuẫn thật sâu.”
Văn Vũ ngồi ở ghế phụ nói với Cuồng Lưu.
Một chức nghiệp giả đỉnh phong cấp 1 nhỏ nhoi lại dám khiêu khích chức nghiệp giả cấp 4, theo Văn Vũ thấy, chuyện này đúng là điều không thể tưởng tượng được!
Cuồng Lưu bèn gât đầu và cũng không nói nội tình gì khác.
Rõ ràng, mấy thứ ở đây không thích hợp để Văn Vũ biết.
Tiểu Tuyết ngồi phía sau giải thích.
“Ông của Phương Viễn là người lập công lớn trong việc mở nước …”
Văn Vũ gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
“Đây chính là nguyên nhân tôi không bằng lòng gia nhập quân đội. Sự lo lắng của các người quá nhiều, sự trao đổi quyền lợi ở nhiều khía cạnh khác nhau, nhiều quy tắc bất thành văn khác nhau. Tôi thật sự không hiểu được dù là chút chuyện đơn giản như thế?”
Nghe Văn Vũ nói vậy, Cuồng Lưu gật đầu, sau đó anh ta nở nụ cười hơi đáng sợ với Văn Vũ.
“Tình hình sẽ nhanh chóng thay đổi …”
Văn Vũ thấy 2 tay của Cuồng Lưu nắm chặt vô lăng, lộ rõ gân xanh, rõ ràng Cuồng Lưu có ân oán sâu nặng với những người trong gia tộc này!
Hơn nữa, ý nghĩa của những lời vừa rồi …
Văn Vũ im lặng một lúc và trực tiếp hỏi.
“Là liên quan tới nhiệm vụ của tôi hả?”
Văn Vũ nợ quân đội một nhiệm vụ. Chuyện này Văn Vũ vẫn nhớ, quân đội dĩ nhiên sẽ ấn tượng càng sâu!
Cuồng Lưu không nói tiếp, ngược lại mỉm cười với Văn Vũ.
“Chờ ngày mai gặp tư lệnh Lâm thì cậu sẽ biết.”
Không thể không nói môi trường trong nội thành quả thật tốt hơn rất nhiều so với ngoại thành, có rất nhiều kiểu nhà kiến trúc san sát nhau, trong đó có một phần thuộc về chiến đoàn thực lực mạnh mẽ, còn một phần thuộc về quân đội.
Đương nhiên, thời gian 2 tháng ngắn ngủi, không đủ để khôi phục lại trật tự kinh tế ban đầu của khu tập trung Yến Kinh, vì tiền tệ mất hiệu lực lúc trước ở mạt thế và sự xuất hiện của các vật tương đương mới. Hơn nữa, bây giờ số lượng tài nguyên nằm trong tay người sống sót là không đủ, vì vậy dẫn tới đường phố dường như rất vắng vẻ.
Hơn nữa đa phần là chức nghiệp giả mặc các loại thiết bị bảo hộ.
“Nơi này chính là khu dân cư chuyên dụng của quân đội cấp cao trong nội thành.”
Xe của Cuồng Lưu từ từ dừng trước biệt thự độc lập, sau đó anh ta xuống xe chỉ vào ngôi nhà đầu tiên bên phải.
‘Nơi này cho cậu, mang tính mãi mãi! Căn đối diện là của tôi.”
Văn Vũ gật đầu.
Không nói chuyện khác, chỉ nói nơi eo hẹp tài nguyên đất đai trong nội thành, quân đội có thể phân cho mình biệt thự giống y hệt của Cuồng Lưu, cũng đủ chứng tỏ lòng thành của quân đội đối với mình.
Cuồng Lưu trực tiếp lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khoá đưa cho Văn Vũ rồi nói.
“Ngủ một giấc thật ngon, sáng mai tôi tới đón cậu.”
Văn Vũ gật đầu, cũng không để ý Cuồng Lưu quay người lên xe, cậu trực tiếp đi vào biệt thự.
Biệt thự rất lớn, hơn nữa rất sạch sẽ, có sẵn đủ loại đồ dùng sinh hoạt và đồ điện, ở vị trí này, Văn Vũ sẽ tuyệt đối không tin nơi này sẽ thiếu điện nước đại loại vậy.
Văn Vũ tự chọn cho mình một phòng ngủ, ở tầng 3 của biệt thự, đồng thời phòng đối diện bị Độc nhãn chiếm.
Đó là chuồng chó của Độc nhãn.
Hơn nữa Độc nhãn cũng chiếm một phòng cho Tinh, ở sát vách Độc nhãn, thậm chí Độc nhãn còn khoan một lỗ chó lớn trên tường của 2 phòng!
Nghe âm thanh đinh đinh không ngừng vang lên từ phòng của Độc nhãn, Văn Vũ bất lực lắc đầu.
Văn Vũ mở hồn cảnh thứ 4 và triệu Vô Diện ra.
Nhẹ nhàng nối liền với ý thức của Vô Diện, đáng tiếc, ý thức của Vô Diện lại hỗn loạn, cơ bản không thể truyền bất kỳ thông tin hiệu quả nào.
Điều này khiến Văn Vũ rất bất lực.
Có thể dự đoán được tình hình, khi Vô Diện bị kẻ địch phá vỡ trạng thái phục chế, cơ thể mỏng manh của Vô Diện vốn không thể chịu được sức tấn công cấp 4.
Chương 341 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]