Nghe câu nói nửa cứng nửa mềm này, tên mập trực tiếp gật đầu.
“Còn nữa, nếu có gì xảy ra, anh có thể liên lạc với người này.”
Cấp dưới của Bành Quân do dự một lúc, rồi lấy ra một tờ giấy, viết tên và cách thức liên lạc lên tờ giấy.
Tên mập thấy cái tên viết trên giấy thì vẻ mặt đột nhiên thay đổi.
“Người này … người này sao có thể …”
“Không gì là không thể, chỉ cần có lợi ích là đủ!”
“Được rồi, chuyện cần giao phó thì tôi cũng đã nói rồi. Tự anh lo liệu mà làm, chuyện thành công thì tới lúc ma giới tới, anh sẽ trở thành người chuyển đổi lứa đầu, cũng sẽ trở thành một thành viên của ma tộc vĩ đại!”
“Bíp bíp bíp.”
Tiếng còi giòn giã vang lên từ bên ngoài cổng biệt thự của Văn Vũ.
Hiệu quả cách âm của biệt thự rất tốt, nhưng thính giác của Văn Vũ rất mạnh. Tuy thính giác của người có thể tự động lọc một số tiếng ồn vô bổ nhưng vẫn không chịu được còi ô tô không ngừng phát ra tiếng “bíp bíp” trong gần 3 phút.
Nhìn thời gian, đã 7 giờ sáng rồi, không thể không nói giấc ngủ này khá là thoải mái.
Có lẽ nguyên nhân dẫn tới cơ thể quá mệt mỏi là do ngồi trên phương tiện giao thông cả ngày.
Văn Vũ khẽ xoa gương mặt mình, trực tiếp ra khỏi phòng, xách Độc nhãn lên, cùng đi vào phòng tắm.
Sau khi tắm rửa xong, Văn Vũ mặc áo khoác đen và đi khỏi biệt thự.
Cuồng Lưu đã chờ ở cửa gần 30 phút.
Tổng bộ quân đội nằm ngay trung tâm nội thành, cách nơi Văn Vũ sinh sống, chỉ mất 10 phút lái xe.
Nhìn thấy kiến trúc trước mặt, Văn Vũ chậc lưỡi.
Chính quyền nhân dân thành phố Yến Kinh và quốc huy ở phía trên trông thật chói mắt dưới ánh nắng trực tiếp.
“Đi thôi.”
Cuồng Lưu nói nhẹ một câu, đồng thời chỉnh quần áo lại một chút rồi trực tiếp đi vào nội bộ tổng bộ.
Với thân phận của Cuồng Lưu, dĩ nhiên không cần thủ tục kiểm tra an ninh gì đó phức tạp, chỉ cần đưa ra một cái gì đó như thẻ thân phận chẳng hạn. Sau đó anh ta đưa Văn Vũ đến thẳng vào văn phòng nội bộ.
“Tư lệnh Lâm ở bên trong, tự cậu đi vào đi, tôi còn vài chuyện cần xử lý.”
Cuồng Lưu ở văn phòng đối diện, hoặc nói là có người bên trong thì rõ ràng hơi không thoải mái.
Hôm qua lúc Cuồng Lưu giới thiệu thì Văn Vũ đã biết, tư lệnh Lâm là cha ruột của Cuồng Lưu. Nhưng bây giờ thấy thái độ của Cuồng Lưu, rất rõ ràng là có trục trặc chuyện nhà cửa.
Văn Vũ gật đầu với Cuồng Lưu rồi trực tiếp đi vào phòng làm việc.
Văn phòng rất lớn, cách bày trí coi như cũng không tệ. Đương nhiên, với kiến thức của Văn Vũ, cơ bản không phân biệt những đồ trang trí này rốt cuộc không tệ chỗ nào, chỉ cảm thấy nhìn có vẻ rất thoải mái!
Một ông cụ tóc hoa râm ngồi trước chiếc bàn gỗ rắn chắc to lớn, nghe thấy tiếng mở cửa, nhìn Văn Vũ từ trên xuống dưới, sau đó ông ta cười nói.
“Văn Vũ đúng không, ngồi đi.”
Văn Vũ cũng không khách sáo, trực tiếp ngồi lên ghế trước bàn làm việc, nhìn tư lệnh Lâm trước mặt rồi nhìn sang bên cạnh tư lệnh Lâm, Tinh đứng trên bàn và Chu Tước đứng trên sau của Tinh.
Nhìn thấy ánh mắt của Văn Vũ, Lâm Hải Phong cười và lên tiếng.
“Hồn sủng của cậu hôm qua, chơi với Chu Tước rất vui. Tối nay Chu Tước đưa Tinh tới nhà tôi ăn cơm, hy vọng cậu đừng để bụng.”
Văn Vũ lắc đầu.
“Ông có thể lo cơm nước cho nó, tôi cảm kích còn không kịp. Đúng rồi, sức ăn của Tinh rất lớn nha …”
Nghe Văn Vũ nói vậy, Lâm Hải Phong hơi xấu hổ.
Tinh vừa nắm đầu Chu Tước, vừa bay tới đầu của Văn Vũ, đồng thời lẩm bẩm không ngừng.
“Ông già này không để ý gì, nói là mời tôi ăn, kết quả ăn một nửa thì ông ấy nói trong nhà không đủ đồ ăn …”
Làn sóng tinh thần của Tinh, phủ lên mọi sinh vật có mặt. Dĩ nhiên Lâm Hải Phong cũng nghe thấy nên ông ta bèn đỏ mặt.
Chu Tước bên cạnh líu ríu gọi.
“Còn không phải tại ngươi ăn quá nhiều, giống như mấy đời chưa từng được ăn vậy, hơn nữa tư thế ăn lại thô lỗ như vậy …”
“Không phải ngươi nói mời ta ăn cơm, còn nói cứ ăn thoả thích … ngươi gạt ta …”
“Là ngươi ăn mạnh quá đó …”
“Tại ngươi …”
“Được rồi được rồi.”
Văn Vũ cắt ngang cuộc đối thoại của 2 thần thú, 2 tên này líu ríu không ngừng, cơ bản không cho người khác chen vào!
Nghe Văn Vũ nói vậy, Tinh đột nhiên ngưng gây gỗ, nằm lên đầu của Văn Vũ, giống như cái mũ lớn không nhúc nhích.
Chu Tước trợn trắng mắt nhìn Văn Vũ, cũng bay tới trên vai của Lâm Hải Phong và không lên tiếng nữa.
Nhìn ông cụ hơn 50 tuổi trước mặt, Văn Vũ lên tiếng.
“Không biết tư lệnh Lâm hôm nay gặo tôi là có chuyện liên quan tới nhiệm vụ hả?”
Nghe Văn Vũ nói vậy, Lâm Hải Phong gật đầu, sau đó ông ta lên tiếng.
“Trước khi làm nhiệm vụ này, tôi muốn hỏi cậu vài câu.”
Văn Vũ gật đầu bày tỏ sự đồng ý.
Lâm Hải Phong chống tay lên bàn và nghiêm túc hỏi.
“Cậu thật sự không bằng lòng gia nhập quân đội hả?”
Chương 343 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]