Lúc này Văn Vũ đang nghiên cứu bản đồ quân sự trong phòng.
Bản đồ đầy những đường màu đỏ.
Đây là tất cả để chuẩn bị cho kế hoạch quảng bá tiếp theo.
Một khi cậu không thể nhận được tin tức mà cậu muốn từ quân đội thì bản đồ này sẽ trở thành bảo chứng cho việc thăng cấp cho chính cậu!
"Xuất phát từ Diên Kinh, đi hết núi Thái Hằng, Tần Lĩnh và núi Côn Lôn, rồi bay ra khỏi đất nước, quét dọc theo bờ biển, thời gian có hơi eo hẹp, nhưng dự kiến tích điểm và máu thịt thu hoạch được hoàn toàn đủ cho chúng ta thăng cấp rồi.
Nghe thấy những lời của Văn Vũ, Độc nhãn và Tinh chỉ im lặng đứng một bên.
Làm thế nào để đến được? Tất nhiên đi xe buýt (Độc nhãn) và máy bay (Tinh) mà đến rồi.
Biết trước nghề nghiệp sắp tới của mình là phương tiện di chuyển, Độc nhãn và Tinh chỉ nhăn mặt, nhìn bản đồ mà không nói một lời.
Cảm nhận được suy nghĩ của hai con thú hồn, Văn Vũ vỗ vỗ đầu hai con thú.
“Làm việc chăm chỉ, thăng chức nhanh chóng, chờ cho sếp tăng lên cấp cao hơn, rồi tìm một thú hồn chuyên vận chuyển. "
Đương nhiên, những thứ này chỉ là để làm cho hai con thú hồn vui vẻ, Văn Vũ nhất định không có xa xỉ đến nỗi để cho một con dị thú chỉ có thể du hành chiếm cứ không gian hồn cảnh của hắn.
Văn Vũ nhận ra, hai con dị thú tự nhiên cũng nhận ra, bọn họ mặc kệ Văn Vũ an ủi, Độc nhãn và Tinh chỉ nheo mắt, nhìn đi nhìn lại lộ trình đã định của Văn Vũ.
Quả thật là đoạn đường hơi dài…
……
"Tu tu tu…"
Tiếng còi làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Văn Vũ.
Sau khi phân loại bản đồ quân sự xong, Văn Vũ trực tiếp đưa vào trong chiếc nhẫn không gian, sau đó ôm lấy Độc nhãn và Tinh, trực tiếp đi ra ngoài.
Ở bên ngoài, Phương Viễn đứng trước một chiếc Rolls - Royce trong bộ vest chỉnh tề và mỉm cười với Văn Vũ.
"Đến giờ rồi, không biết là cậu Văn đã chuẩn bị xong chưa?"
Văn Vũ gật đầu."Đã sẵn sàng rồi !"
……
Trên ghế sau của chiếc xe sang trọng, Văn Vũ và Phương Viễn trò chuyện không ngừng.
Không mất một giờ để đến ngôi nhà cổ của Phương gia.
Nói là một ngôi nhà cổ, nhưng cách bài trí của cả ngôi nhà hoàn toàn lộng lẫy, còn chưa bước vào, Văn Vũ có thể nghe thấy tiếng nói chuyện cười đùa ở bên trong.
"Đi thôi, anh Văn Vũ, tôi đưa cậu đi gặp ông nội."
Văn Vũ gật đầu, lập tức đi theo Phương Viễn.
Đáng tiếc, vừa tới cửa nhà, cậu đã bị người phục vụ canh cửa chặn lại.
"Xin lỗi Ngài, Ngài có thể đưa cho tôi chiếc nhẫn không gian và hai con vật cưng của ngài được không."
Người phục vụ lịch sự nói với Văn Vũ.
Văn Vũ nhíu mày quay đầu nhìn Phương Viễn.
Phương Viễn hơi xấu hổ nói với Văn Vũ.
"Thực xin lỗi, cậu Văn Vũ, đây là quy cũ, cậu xem…"
Văn Vũ do dự một chút rồi nói với Phương Viễn.
"Tôi chắc chắn sẽ không giao chiếc nhẫn không gian. Tôi có thể hiểu nếu các người làm điều đó vì lý do an toàn. Không thì như vậy đi, các vị đến kiểm tra những món đồ trong chiếc nhẫn không gian của tôi và sau đó để tôi mang chiếc nhẫn không gian đi vào, như thế nào?"
Nhẫn không gian Văn Vũ không có nhiều thứ, đáng tiếc có một vài thứ tốt mà Văn Vũ thực sự không thể để chúng rời khỏi tầm mắt của mình.
Ví dụ như : quyển trục bóng tối thần quang trí năng, quyển tàn thư bóng tối.
Phương Viễn do dự nhìn hai người phục vụ vẫn đang vươn tay, sau đó nhìn đến Văn Vũ mặt tràn đầy quyết tâm, nhất thời có chút không quyết định.
Từ góc độ này mà xem thì địa vị của Phương Viễn trong gia đình họ Phương không cao chút nào!
Cảnh tượng lặng đi một lúc, cho đến khi một giọng nói từ xa vọng lại.
"Không cần kiểm tra nữa, hãy để cậu ta đi."
Người phát ra âm thanh là ở phía sau, Văn Vũ chưa kịp quay đầu đã nhìn thấy một bóng người đi tới.
Vị khách mặc bộ quân phục màu xanh đậm, trên vai có logo khiến Văn Vũ có phần không nhìn ra được người trước mặt là cấp bậc nào.
Người mới đến mỉm cười với Văn Vũ và giới thiệu về bản thân.
"Tôi tên là Phương Văn Hải, là anh họ của Phương Viễn."
Sau đó, Phương Văn Hải chỉ vào dấu vết trên vai anh và nói một cách bình tĩnh.
"Đây là dấu hiệu của một lực lượng đặc biệt mới được thành lập của quân đội sau thời kỳ mạt thế bắt đầu, là một đội trưởng trong quân đội."
Sau đó Phương Văn Hải vẫy tay với hai người phục vụ, và hai người phục vụ lập tức bước sang một bên.
Phương Viễn ngập ngừng bước tới và nói.
"Chào anh họ."
Phương Văn Hải không để ý lắm đến người em họ rác rưởi này, trực tiếp gật đầu.
"Em đi trước đi, anh sẽ đưa cậu Văn Vũ vào."
Nói xong, anh ta bỏ qua vẻ mặt khó coi của Phương Viễn, trực tiếp đi vào trong sân.
Văn Vũ đầu tiên nhìn Phương Văn Hải đang sải bước về phía trước, lại nhìn Phương Văn Viễn, hơi nhún vai, cùng Phương Văn Hải rời đi.
……
"Phương Viễn là em họ của tôi. Nói chính xác, người họ hàng này có chút xa."
"Bởi vì tôi là người nhà họ Phương không thể đánh chết mối quan hệ này, sở dĩ hôm nay tôi có thể tới đây, cậu cũng nên đoán được tại sao!"
Chương 350 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]