Văn Vũ gật đầu, sau đó ánh mắt lại nhìn sang danh sách trao đổi.
Vật phẩm trên đó, khá là sang trọng!
Nhiều cấp độ vật phẩm bảo vệ, nhiều loại thuốc trị liệu khác nhau, Văn Vũ thậm chí còn nhìn thấy nhiều loại vật phẩm hoặc vũ khí trang bị trên cấp S.
“Khoan đã!”
Khi Văn Vũ càng nhìn lên trên, cho đến khi cậu nhìn thấy một vật phẩm.
“Hắc chi thư (quyển triệu hồi): Hấp thu linh hồn, bộc phát sức mạnh hắc ám, quyển triệu hồi Hắc chi thư, có sức mạnh đáng sợ triệu hồi người chết! Yêu cầu trao đổi: 300w điểm săn ma!”
Thấy yêu cầu này, đôi lông mày của Văn Vũ co giật dữ dội!
300w điểm săn ma, chính là tương đương 300 ma vật cấp 5!
Hít một hơi thật sâu, Văn Vũ hỏi vấn đề cuối cùng.
“Trong bảo địa này, nhiệm vụ chỉ là giữ thành phố thôi sao?”
Nghe câu hỏi của Văn Vũ, Kaldor lắc đầu.
“Vốn không phải như vầy, trên thực tế nhiệm vụ cuối cùng của bảo địa này, là huỷ thành trì đối diện do ma vật chiếm đóng.”
“Lúc thành trì đối diện bị huỷ, thì sẽ nhận được khen thưởng siêu cấp của chủ nhân cung cấp, nhưng điều này rất khó … vì năng lực truyền tống của cánh cổng ma giới, cực kỳ khủng khiếp!”
“Hơn nữa, một trong 2 thành trì bị phá huỷ, bảo địa này sẽ đóng lại mãi mãi!”
Nghe Kaldor nói vậy, Văn Vũ gật đầu.
“Không còn chuyện gì nữa, cảm ơn.”
“Chuyện tôi nên làm thôi.”
Kaldor lịch sự gật đầu, sau đó ông ta dần dần mất bóng.
Quay đầu nhìn căn phòng nhỏ cua cậu, Văn Vũ dọn dẹp sạch sẽ.
Chủ yếu là trải chăn, ga giường, sau đó cậu cầm lấy chìa khóa đang treo trên cửa phòng, đi ra ngoài.
Tính từ ngày mạt thế cho đến hôm nay thì đã hơn bảy mươi ngày rồi.
Khoảng một trăm ngày nữa thì cánh cổng Ma giới sẽ mở ra.
Trước đó Văn Vũ phải chắc chắn rằng sức mạnh của cậu sẽ được củng cố và tăng nhanh hơn.
Cho dù không được tới chức nghiệp giả cấp sáu thì nhất định cũng được cấp năm. Hơn nữa khi linh hồn đạt tới cảnh giới thứ năm thì phải khế ước với một con thuần thú chủng.
Thật sự Văn Vũ rất hâm mộ lực lượng thần thú chủng.
“Cho nên phải nhanh lên!”
Văn Vũ thở dài trực tiếp đóng cửa lại.
Trong thời gian sắp tới, chỗ này sẽ là nhà của cậu.
Lúc này Độc Nhãn đã trở nên to lớn hơn, trực tiếp bước vào hình thái chiến đấu.
Tinh thì lơ lửng trên đầu, Văn Vũ nhảy lên lưng Độc Nhãn, chạy nhanh ra khỏi thị trấn.
Ba ma vật cấp bốn, chỉ một mình Văn Vũ là được rồi.
Lâm Hải Phong đứng trên lầu nhìn Văn Vũ cưỡi con chó lớn chạy ra ngoài, khẽ thở dài.
Phương Văn Hải đứng bên cạnh anh ta lại có chút khó chịu.
“Tư lệnh Lâm, tôi nghĩ để cho Văn Vũ đối mặt với đối thủ có thực lực khác thì tốt hơn.”
Nghe Phương Văn Hải nói như vậy, Lâm Hải Phong lắc đầu: “Anh không hiểu, thời gian này anh luôn ở chỗ này cho nên anh không hiểu rõ thực lực của cậu ta.”
Phương Văn Hải nhíu mày.
“Trình tự số 2 có thể mạnh hơn cậu ấy, nhưng cho dù mạnh đến cỡ nào thì đối mặt với những con ma vật này thì anh ta cũng như đưa đồ ăn tới miệng nó mà thôi.”
Từ giáo dục và kinh ngiệm của Phương Văn Hải, không có riêng một cá nhân nào có thể quyết định thắng thua của một cuộc chiến.
Lâm Hải Phong lắc đầu, buồn rầu nói.
“Vậy anh chờ xem, trong thế giới này, chính những cá nhân có lực lượng mạnh mẽ như vậy mới có thể quyết định vận mệnh của chiến tranh! Thế giới thay đổi, cho nên phương thức chiến đấu cũng đã bắt đầu thay đổi…”
Vẻ mặt Phương Văn Hai không chút thay đổi nhìn Độc Nhãn chạy càng lúc càng xa, không biết anh ta đang suy nghĩ gì!
…
Tốc độ của Độc Nhãn rất nhanh, nên chưa tới ba phút nó đã chạy ra khỏi thị trấn.
Ánh vào tầm mắt là một vùng hoang vu, cát vàng mênh mông.
Thấy cảnh này Văn Vũ nhíu mày.
Ngược lại hoàn cảnh bảo địa trong chiến trường thì tốt hơn, không có vật gì che đậy, địa hình cũng rất bằng phẳng.
Nhưng đáng tiếc, hoàn cảnh tương tự lại có ý nghĩa khi tìm phương hướng, sẽ càng trở nên cực đoan hơn.
Nhưng những thứ này lại là vấn đề nhỏ với Văn Vũ.
Chỉ huy Độc Nhãn chạy về phía trước, Tinh thỉnh thoảng bay lên thăm dò phương hướng.
Dã thú có năng lực phân biệt phương hướng mạnh hơn nhân loại rất nhiều, càng không nói tới động vật biến dị cấp bốn và thuần thú chủng cấp bốn.
Trong tình huống như vậy, Văn Vũ dẫn theo hai hồn sủng chạy nhanh về phía trước.
Mục tiêu chỉ có một – Ma thành.
…
Chưa tới mười phút, những mảnh nhỏ màu xanh lá cây ở phía xa đã xuất hiện trong tầm mắt của Văn Vũ.
Với thị lực siêu mạnh của cậu, Văn Vũ có thể đoán được thân phận của những người này là quân nhân.
Văn Vũ nói với Độc Nhãn.
“Đuổi theo!”
Những người phía trước không có thị lực tốt như Văn Vũ nên cho đến khi khoảng cách hai bên kéo gần lại phân nữa, lúc này đối phương mới nhìn thấy bóng dáng của Độc Nhãn.
Chương 363 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]