Nhưng trước mắt khu vực của sinh vật biến dị, phân rạch ròi với loài người, cơ bản không có xung đột gì lớn.
Cộng thêm môi trường trong tiền đồn khu bảo địa, cực kỳ thích hợp luyện binh. Lâm Hải Phong đã quyết định, huy động phần lớn sức mạnh của quân đội vào bảo địa và chuẩn bị đối đầu trực diện với ma tộc!
Với sự đổ bộ của quân đội ồ ạt, các tiền đồn nhỏ không dùng bao lâu thì đã chứa đầy nhân viên quân đội và nhiều loại vũ khí khác nhau.
Bên cạnh lối vào của bảo địa, Cuồng Lưu vừa cúp thiết bị thông tin, và mỉm cười nói với Phương Văn Hải.
“Lão Phương, nghe nói Văn Vũ hôm qua đã đại phát thần uy ở đây, doạ các người một phen.”
Trong lời nói của Cuồng Lưu vẫn mang hơi hướm chế nhạo.
Phương Văn Hải cũng không biểu hiện gì mà chỉ gật đầu.
“Thực lực của trình tự số 2, vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi, thực lực mạnh vô cùng! Tôi rất khó tưởng tượng loài người lại có sức mạnh như vậy! Trung tâm pháo đài có một tệp video về trận chiến trình tự số 2 được ghi lại trong thiết bị không người lái, anh có muốn xem thử không?”
Sau khi thấy thực lực của Văn Vũ, Phương Văn Hải đã có hiểu biết mới về thực của trình tự này, là Cuồng Lưu của trình tự số 3, cho dù yếu đến đâu cũng sẽ không kém quá xa so với Văn Vũ.
Nghe Phương Văn Hải nói vậy, còn chưa chờ Cuồng Lưu nói gì thì một chàng trai trẻ mặc đồ thường chưa tới 20 tuổi đứng phía sau Cuồng Lưu lên tiếng.
“Theo tôi thấy, anh Phương, anh cũng đã ở đây quá lâu, cơ bản không biết thực lực của chiến thần đại nhân, mới sùng bái trình tự số 2 không biết từ góc xó nào xuất hiện. Anh biết là thực lực của Cuồng Lưu đại nhân là vô địch đó!”
Giọng của chàng trai trẻ vô cùng tự tin, không phải tự tin thực lực bản thân mà là tự tin về Cuồng Lưu!
Cuồng Lưu nghe câu này thì cũng không biểu hiện gì, chỉ xua xua tay, ra hiệu Phương Văn Hải đưa nhóm của mình đến trung tâm pháo đài.
Tiểu Tuyết ở phía sau Cuồng Lưu bình tĩnh nói.
“Tôi từng gặp thực lực của trình tự số 2 … e không thể so sánh với chiến thần đại nhân.”
Chàng trai trẻ mặc đồ thường nghe Tiểu Tuyết nói vậy, khoé miệng khẽ cong lên, nhưng cũng không nói gì thêm.
Cuồng Lưu nghe Tiểu Tuyết nói vậy thì khẽ gật đầu.
“Đừng nói chuyện khác, chỉ nói chủng thần thú trong tay của Văn Vũ thì không phải là thứ tôi có thể đánh bại được! Thôi đi, không nói mấy chuyện này nữa, nay mai Văn Vũ sẽ là chiến hữu của chúng ta, liên quan vấn đề ai mạnh ai yếu, các người sẽ thấy thôi, không cần phải bàn về những thứ vô bổ này ở đây!”
“Còn nữa, nhất là cậu!”
Cuồng Lưu chỉ về chàng trai trẻ mặc đồ thường đứng phía sau.
“Có câu nói như vầy, liệu cơm mà gắp mắm, dựa vào cái miệng này của cậu, sớm muộn cũng chuốc lấy phiền phức cho tôi!”
Khoé miệng của chàng trai trẻ mặc đồ thường khẽ co giật, cậu ta thấp giọng thì thào.
“Lão đại vốn là mạnh nhất mà …”
Có vẻ như cậu ta rõ ràng đang phẫn nộ với lời tự nhận của Cuồng Lưu.
Cuồng Lưu mỉm cười lắc đầu, không để ý tới lời càu nhàu của chàng trai trẻ mặc đồ thường, anh ta theo Phương Văn Hải đi thẳng vào trung tâm pháo đài.
10 người với trang phục khác nhau theo sát phía sau Cuồng Lưu.
Đây chính là lực lượng tiếp viện quen trọng của quân đội lúc này – chiến thần và 10 cường giả quân đội!
Trong trung tâm pháo đài, lúc Phương Văn Hải giới thiệu chi tiết tình hình hiện tại trong bảo địa cho Cuồng Lưu và những người khác, cũng như video trận chiến của Văn Vũ ngày hôm qua, mọi người đều chìm vào im lặng.
Nguyên nhân 10 cường giả quân đội im lặng chính là thấy thực lực thuộc tính nghiền ép của Văn Vũ, mà nguyên nhân Cuồng Lưu im lặng lại là nạ bảo hộ của thành phố ma.
“Thứ này, các người có cử người đi khảo sát thực địa chưa?”
Vẫn là Cuồng Lưu lên tiếng trước.
Phương Văn Hải lắc đầu.
“Người có thực lực, dám chạy tới bên thành phố ma nhìn thử đều là binh sĩ, thiếu kiến thức chuyên môn.”
“Mấy chuyên gia không có thực lực, nếu đi qua đó thì quá nguy hiểm. Triệu Tường không cho phép nhân viên kỹ thuật của mình mạo hiểm trên tuyến đầu.”
Tuy nhân viên kỹ thuật của quân đội không ít, nhưng nhiệm vụ này, chắc chắn muốn giao cho nhân viên nghiên cứu khoa học hàng đầu thực hiện!
Theo thực lực kỹ thuật và hệ thống giáo dục bây giờ, nhân tài tầm cỡ này sẽ chết bớt đi một phần!
Cuồng Lưu nghe câu này xong thì khẽ gật đầu.
“Như vầy đi, tôi đưa người đi xem trước. Cá nhân tôi chịu trách nhiệm bảo vệ những hạt bảo bối đó.”
Phương Văn Hải gật đầu.
“Vậy thì không thành vấn đề. Tôi tin có anh ở đây thì họ sẽ không có chuyện gì đâu.”
Cuồng Lưu nghe câu trả lời của Phương Văn Hải, rồi quay người đi ra ngoài.
“Đúng rồi, Cuồng Lưu.”
Phương Văn Hải thấy Cuồng Lưu sắp rời khỏi, anh ta bèn lên tiếng.
“Việc chuẩn bị cho vũ khí hạt nhân sao rồi?”
Nghe câu hỏi này, Cuồng Lưu lập tức chỉ ra ngoài cửa sổ.
“10 viên đã được chuyển đến, đủ loại đương lượng, cộng với thiết bị bệ phóng đồng bộ. Tuy tư lệnh Lâm đã ra lệnh, nếu không phải trong thời điểm quan trọng, không được phép sử dụng mấy thứ này.”
Chương 377 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]