Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 393: CHƯƠNG 393: VÌ MA TỘC 1

Con người đối diện đã từ bỏ phản kháng!!!

Ngay khi Cổ Ma sắp đến gần, Văn Vũ hơi nheo mắt lại, đồng thời khóe miệng khẽ nhếch lên!

Một nụ cười nham hiểm!

Nhưng Cổ Ma lại không nhìn ra được điều nó, nó lại cảm thấy nụ cười đó của Văn Vũ là nụ cười chua xót.

Chiếc rìu chiến giơ lên thật cao!

Sau đó, một ánh sáng tím lóe lên giữa không trung!

“Keng…”

Chiếc rìu chiến của Cổ Ma bổ vào một cái đùi màu đen đầy vảy. Sức mạnh khổng lồ làm vỡ vài miếng vảy, sau đó…

Chấm dứt ở đây!

Cùng lúc đó, một sức ép tràn tới, sức ép này khiến cho năng lực của Cổ Ma giảm mạnh, giảm đến khoảng 80% mới dừng lại.

Cổ Ma nhìn bóng dáng quen thuộc trước mặt, âm thầm nuốt nước bọt, cảm thấy chân tay như mềm nhũn!

Mà Đại Xà đứng ở phía xa cũng không thể nào tin được. Khi nhìn thấy bóng dáng to lớn của Tinh, nó lập tức nhớ lại nỗi sợ hãi khi vừa rồi bị Tinh giết tám lần liên tiếp.

Văn Vũ ở phía sau Tinh, khẽ mỉm cười với Cổ Ma, đồng thời chậm rãi lên tiếng.

“Đối thủ của ngươi không bao giờ là ta!”

Sau đó, Tinh giơ móng vuốt lên cao, dưới sự chênh lệch tố chất thân thể đến đáng sợ, nó trực tiếp vỗ lên người Cổ Ma một cái!

Sức mạnh to lớn phá vỡ lớp chiến giáp trên người Cổ ma, đồng thời từng miếng vảy trên người Cổ Ma cũng tróc ra, máu phun đầm đìa.

Cảm nhận được áp lực mãnh liệt và những vết thương chí mạng, ánh mắt Cổ Ma đầy sự tuyệt vọng!

Con Cổ Ma này có năng lực phối hợp và sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng tiếc là bây giờ nó không có cách nào chiến đấu giành lại sự sống cho mình. Nó hoàn toàn không có khả năng trốn thoát!

Cổ Ma tuyệt vọng nhìn về phía Đại Xà đang chạy trốn, nó dồn hết sức lực hét lên một câu Ma ngữ với Đại Xà.

“Nổ…”

Cổ Ma chưa kịp nói xong thì Tinh đã cắn đứt đầu nó.

Tố chất thân thể của Cổ Ma không thấp, xương cốt rất rắn chắc, Tinh phải dùng rất nhiều sức lực mới cắn đứt được cổ nó. Sau đó, Tinh há miệng, cắn lấy chiếc đầu như đang nhai kẹo đường rồi nuốt xuống.

Văn Vũ nhìn con chủng ma Đại Xà chạy càng lúc càng xa thì cũng không có ý định đuổi theo.

Cuồng Lưu cũng thế. Vừa rồi khi Tinh quay lại cũng nhanh chóng kích hoạt Long Uy làm Cuồng Lưu suýt nữa thì ngã lăn ra đất, bây giờ vẫn chưa quen với chuyện thể lực giảm sút. Thế nên anh ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Đại Xà chạy trở lại thành phố Ma.

Cuồng Lưu quay lại, giơ ngón cái lên với Văn Vũ, Văn Vũ chỉ nhún vai một cái.

Chiến đấu nhìn có vẻ khó khăn, nhưng thực tế lại không có gì sóng gió lắm.

Chiến thuật vô cùng đơn giản, phân chia chiến trường của đối phương, sau đó tập hợp lực lượng bên mình, lấy nhiều đánh ít. Chiến thuật này rất đơn giản, đến cả Văn Vũ cũng hiểu.

Sức mạnh của hồn cảnh chính là căn bản để Văn Vũ lấy nhiều đánh ít.

Ở phía xa, Huyết Thú bị mất dấu Tinh đang xoay tròn trên trời, nhìn dáng vẻ có lẽ đã bắt đầu quen với chuyện di chuyển bằng hai cánh.

Mà Đại Xà cũng đã chạy vào bên trong lá chắn bảo vệ, lạnh lùng nhìn Văn Vũ và Cuồng Lưu. Một lát sau, giống như nó đã hạ quyết tâm, quay đầu đi vào bên trong thành.

“Kết thúc rồi?”

Cuồng Lưu lấy ra một bình thuốc trị liệu siêu cấp trị giá 5000 điểm, ngẩng đầu uống cạn!

Thuốc trị liệu siêu cấp là thuốc của cấp bốn. Nhưng theo Văn Vũ thấy thì mấy vết thương trên người Cuồng Lưu chỉ cần chờ thể lực phục hồi là có thể chữa trị, hoàn toàn không cần phải uống thuốc.

Mặc dù trong mắt người bình thường Văn Vũ cũng được coi là người giàu nhưng đến tận bây giờ cậu vẫn không hiểu được suy nghĩ và hành động của người giàu!

Văn Vũ quay đầu nhìn ba con hồn sủng đang ăn tươi nuốt sống ma vật trên mặt đất, khẽ gật đầu.

“Kết thúc rồi!”

Mặc dù ma tộc có thể triệu hồi một con Huyết thú, gây ra chút sóng gió trong trận chiến nhưng kết quả vẫn không có gì khác!

Văn Vũ nhìn về phía Huyết thú vẫn đang bay lượn trên bầu trời, rồi lại nhìn về phía chủng ma Đại Xà đã không thấy bóng dáng, suy nghĩ một chút rồi nói.

“Không đuổi theo nữa, chiếc lược của chúng ta như thế nào đã bị Ma tộc đoán được hết rồi. Trận chiến tiếp theo có lẽ không đơn giản như vậy!

Cuồng Lưu gật đầu tán thành.

Nói một cách chính xác thì trận chiến này không phải là cuộc đối đầu giữa con người và ma tộc. Đó chỉ là cuộc đối đầu giữa trình tự số hai - Văn Vũ, trình tự số ba - Cuồng Lưu với Ma tộc mà thôi!

Ma tộc có thể thờ ơ trước cái chết của mấy chục con ma vật cấp bốn và một con chủng Ma, nhưng chờ đến lần chiến đấu tiếp theo thì chúng nhất định sẽ tập hợp nhiều sức mạnh hơn nữa!

Một khi Văn Vũ và Cuồng Lưu có gì sơ xuất thì chắc chắn sẽ phải chịu thiệt thòi!

“Đi thôi, về trạm canh gác trước, chỗ đó chắc cũng không thiếu ma vật đâu!”

Văn Vũ nhìn dáng vẻ hưng phấn của Cuồng Lưu thì gật đầu.

Quay đầu nhìn Huyết thú quay lại thành phố Ma, sau đó sống chết không dám đi ra ngoài, Văn Vũ gọi ba con hồn sủng của mình rồi quay đầu rời đi!

“Bùm… Bùm… Rầm… Rầm!”

Chương 393 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!