Tiếng cắn xé và gãy xương không dứt lọt vào tai.
Trong thời gian ngắn, một chức nghiệp giả đỉnh phong cấp 3, cứ như vậy mà mất mạng! Trên mặt đất chỉ còn lại vết máu đỏ thẫm…
Sau đó, là một sự sinh sản phân tách, y như cũ, từ máu thịt của một chức nghiệp giả đỉnh phong cấp 3, trong một thời gian ngắn,những con thằn lằn hai chân này đã tạo ra hàng trăm còn thằn lằn hai chân cấp 1 và 2.
Chỉ còn lại vài quân nhân nhìn thấy cảnh này, sự tuyệt vọng trong mắt hiện lên rõ ràng!
Đặc biệt là chức nghiệp giả cấp 4, trong ánh mắt đầy sự hối hận và tức giận, sau đó thanh đao trong tay vung loạn xạ, lập tức đánh hết tất cả những con thằn lằn hai chân bao vây xung quanh!
“Mau chạy…mau chạy đi!”
Chức nghiệp giả đó gào lên, cố gắng mở một con đường máu!
Đáng tiếc, với sự bao vây của hàng nghìn con thằn lằn hai chân, chạy, có thể chạy đi đâu?
Vô số những cái lưới trơn dính bay đến quấn lấy, cho dù sức mạnh không lớn, nhưng số lượng nhiều! Gần nghìn con thằn lằn hai chân cấp thấp, đưa chức nghiệp giả cấp 4 vào vũng lầy!
Lý do nhóm binh sĩ này bị bao vây rất đơn giản.
Khi có càng nhiều chiến sĩ quân đội tham gia chiến đấu, hình thức chiến đấu tổng thể, cũng có thay đổi lớn. Điều này dẫn đến tiền tuyến chiến đấu của quân đội càng đẩy lên, thậm chí chặn đứng cả những con ma vật hai chân ở xung quanh thành phố ma trong phạm vi 300 km.
Cho nên binh sĩ của quân đội, không thể không đối diện với một tình thế có thêm nhiều vấn đề xấu hổ.
Đội trưởng lãnh đạo tiểu đội này—— - cũng là một chức nghiệp giả cấp 4, vì để tăng điểm tích lũy, thậm chí còn thâm nhập đến sâu hơn cả tiền tuyến, kết quả bị biến thành bánh bao cho lũ thằn lằn hai chân.
Thấy cách chiến đấu ngày càng uể oải, đội trưởng chức nghiệp giả cấp 4 cố gắng chiến đấu, nhưng chỉ có thể trùng mắt nhìn những đồng đội của mình từng người bị nuốt chửng, sau đó biến thành một con thằn lằn hai chân mới.
“Toi rồi…”
Ngay khi chức nghiệp giả cấp 4 tuyệt vọng, đầu của một con thằn lằn hai chân đỉnh phong cấp 3 bị đập vỡ ra, sau đó, một con thú hung bạo gầm thét trên bầu trời!
“Tinh, giết bọn chúng đi.”
Một giọng nói bình thản vang lên trong không trung, sau đó, chỉ còn lại vài quân nhân ở đó, nhìn thấy một ngọn lửa.
…
“Không phải nói cấm vào sâu hay sao?”
Văn Vũ vừa nhìn Tinh và Độc Nhãn không ngừng nhặt ma tinh, vừa hỏi chức nghiệp giả cấp 4.
“Người phía sau…nhiều qua nên….”
“Cho nên nới, vì tham lam cả đúng không.”
“Đúng, trưởng quản!”
Văn Vũ nghe thấy câu trả lời, gật đầu, nói thẳng.
“Trước hết thu thấp lại những máu thịt kia lại, rồi đưa người của anh đi, sau lại trạm canh gác. Chuyện này anh tự đi nói với trưởng quản của anh đi, nên nhận phạt thì nhận phạt!”
“Vậng, trưởng quản!”
Đội trưởng của tiểu đội này lớn tiếng trả lời lại.
Mà Văn Vũ, nhìn thấy Tinh và Độc Nhãn đã thu xếp xong rồi,lập tức đi lên trước.
…
“Đội trưởng, người đó, là chiến thần mới của chúng ta đó hả? Con rồng đó mạnh thật!”
Sau khi nhìn bóng Văn Vũ biến mất dần, mấy chiến sĩ quân đội mới bỏ tay phải đang hành lễ xuống, trong đó có một quân nhân trẻ tuổi vội vàng hỏi.
Đội trưởng khẽ gật đầu, sau đó ngưng một lúc, mới nói.
“Chiến thần là một cái danh xưng riêng tư thôi, theo số 6 riêng tư mà nói, thực lực của người này còn mạnh hơn cả chiến thần đại nhân! Nhưng lại không thuộc về quân đội chúng ta, tư lệnh Lâm muốn cho người náy chức danh chiến thần,nhưng bị người ta từ chối rồi…”
Nói đến đây, mấy quân nhân có chút không hiểu!
Nhưng đó là chiến thần đó, tượng trưng cho toàn bộ Hoa Hạ, thậm chí còn là danh hiệu đỉnh phong của dân tộc, vậy mà lại bị người này từ chối!
“Không cần biết là chiến thần hay không, mạng của chúng ta là do người ta cứu lại. Thật ra tôi cảm thấy, cái chức danh thần hộ vệ nó hay hơn ấy, các anh có thể không biết, toàn bộ khu chiến đấu Đông đã gọi danh xưng này, cũng truyền rộng ra ngoài rồi! Vị này, đã cứu không ít mạng người đâu.”
Sau cùng một binh sĩ cầm súng bắn tỉa nói đầy phấn khích, ánh mắt sáng lên lấp lánh, như đó là anh trai của anh ta vậy.
Đội trưởng khẽ gật đầu.
“Trên thực tế, chúng ta được vị này cứu hai lần rồi, lần trước nữa, là ba lần…không biết, lần sau có may nắm như vậy hay không.”
Một tiếng thở dài từ trong miệng đội trưởng thốt ra, trong giọng đấy xúc động, khiến cho người bên cạnh cũng trầm lặng theo.
Nếu không có cậu, mặc dù xác suất bị giết của quân đội không cao, những cũng đạt đến khoảng 20%.
Ở chiến trường này, thứ chi phối sự sống và cái chết của mấy binh sĩ bình thường này, là sự may mắn…
“Đi thôi.Có lẽ lần này, chúng ta phải gia nhập đội cảm tử thôi…”
…
Mà Văn Vũ lúc đó, không ngừng đi lại trước thành phố Ma.
Chương 415 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]