Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 431: CHƯƠNG 431: CHỌC THỦNG 1

Chức nghiệp giả ban đầu ở đỉnh phong cấp 3 hoặc đầu cấp 4 không chắc có thể gây sát thương cho sinh vật cấp 5, nhưng ưu thế lớn nhất của chức nghiệp giả hoặc cũng là ưu thế lớn nhất của con người đến từ việc sử dụng các công cụ.

Các nhà nghiên cứu của Viện khoa học đã sửa đổi khiên và rìu chiến được phân đều cho các vệ sĩ lá chắn, vật liệu được sử dụng được lấy và nghiên cứu phát triển từ các thiết bị cấp cao hơn, trong tình hình này, chiếc rìu tay của vệ sĩ lá chắn đã có thể tạo ra vết thương cho thằn lằn hai chân.

Hơn nữa vết thương không hề nhỏ.

Chiếc rìu sắc bén phát ra nhiều tia sáng khác nhau nhanh chóng tấn công vào cơ thể con thằn lằn hai chân, mỗi một tia sáng tượng trung cho một tính chất của kỹ năng tấn công.

Trong chớp mắt, máu tươi bắn ra.

Tốc độ tấn công của chức nghiệp giả rất nhanh, hơn nữa cộng thêm bức tường khiên và bất động, con thằn lằn hai chân không gây ra quá nhiều sát thương, trong khoảng thời gian vài giây ngắn ngủi, nó đã chết dưới tay những chức nghiệp giả “cấp thấp”này.

Sau đó bức tường khiên nhanh chóng thay đổi hình dạng, khôi phục lại hình dáng bức tường bằng thịt hoàn chỉnh ban đầu…

Con thằn lằn hai chân thứ hai tiếp tục vồ xuống.

“Bùm!”

Thân hình khổng lồ của con thằn lằn hai chân đâm vào tấm khiên lớn cao hơn 1m, phát ra tiếng động lớn.

Tấm khiên cao hơn 1m, trong mắt con thằn lằn hai chân chỉ giống như một cục đá nhỏ, nhưng dưới sự giúp đỡ của các kỹ năng, tấm khiên đã chặn được sự va chạm của nó.

Những vệ sĩ lá chắn bị va vào chính diện không lùi nửa bước dù cho cơ thể chịu sự tấn công của sức mạnh cuồng bạo, mặc dù vệ sĩ lá chắn chân dùng lực chuyển phần lớn sức mạnh xuống bức tường thành dưới chân, nhưng sự chênh lệch sức mạnh giữa sinh vật cấp 5 và sinh vật cấp 3 thực sự quá lớn.

Vệ sĩ lá chắn bị đâm chúng phun ra một ngụm máu lớn, còn chưa kịp lấy thuốc trị thương treo trên người đã ngã xuống đất mềm nhũn.

Với thực lực của đỉnh phong cấp ba, muốn đánh nát con thằn lằn hai chân giữa cấp 5, phải trả một cái giá…

Hơn nữa, cảnh này cũng không ngoại lệ.

Từng con thằn lằn hai chân lao về phía trạm canh gác, hoặc trực tiếp leo lên tường thành, hoặc chân dùng lực nhảy lên, sau đó đánh trực diện với những vệ sĩ lá chắn ở trên tường thành.

Trong nháy mắt, máu tươi bắn ra.

Xét cho cùng, chức nghiệp giả cấp 3 cấp 4 khi phải đối diện với thằn lằn hai chân cấp 5 rõ ràng cũng có chút bủn rủn.

Còn chưa kể đến số lượng của chúng gấp hàng chục hàng trăm lần những chức nghiệp giả này.

Tuy nhiên, những vệ sĩ lá chắn mà quân đội dày công bồi dưỡng ra này dưới tác dụng của hai kỹ năng bức tường khiên và bất động giống như là cắm rễ trên tường thành, khi đối diện với sự tấn công mạnh mẽ, giống như một con đập lớn vững chắc ngăn chúng tại vị trí tường thành.

Đồng thời đội đặc nhiệm ma đạo sư cũng không ngừng phóng ra những siêu cầu lửa, khiến đám thằn lằn hai chân thịt nát xương tan.

“Giữ vững!”

Tào Lăng tay dựng khiên, dùng lực đẩy con thằn lằn hai chân trước mặt xuống tường thành, sau đó vung nhanh chiếc rìu trong tay, cắt cái lưỡi nhơ nhớp trên người thành hai, quay đầu trực tiếp hét lớn với Phương Văn Hải.

“Không được, căn bản không ngăn được, khoảng cách thể chất cơ thể thực sự quá lớn, lão Phương, mau đưa ra quyết định, chạy hay đánh?”

Nghe Tào Lăng nói xong, Phương Văn Hải nhanh chóng nhìn qua tình hình chiến trận.

Tuy rằng có đội đặc nhiệm vệ sĩ lá chắn ngăn đám thằn lằn hai chân bên ngoài tường thành, nhưng chúng có một tổng chỉ huy.

Cũng có nghĩa là chúng sẽ không chỉ nhắm vào một phía của tường thành, sau đó ngu ngốc tấn công vào phòng tuyến của những vệ sĩ lá chắn.

Trước mắt, số lượng lớn thằn lằn hai chân đã vòng từ chính diện của tường thành sang mặt bên, đang bò lên bức tường thành khác.

Hơn nữa có thể dự đoán trước rằng chức nghiệp giả của bức tường thành khác chắc chắn không có khả năng giống các vệ sĩ lá chắn, có thể ngăn được đám thằn lằn hai chân cấp 5 ở ngoài thành.

Nghĩ đến đây, Phương Văn Hải dứt khoát ra lệnh.

“Vệ sĩ lá chắn tách về sau! Ma đạo sư rút lui trước, trực tiếp rút ra khỏi bảo địa!”

Đội đặc nhiệm ma đạo sư tất nhiên có giá trị hơn vệ sĩ lá chắn, nếu đã quyết định rút lui vậy thì chỉ có thể lựa chọn như vậy.

Rõ ràng là các ông pháp sư này đáng tiền hơn nhiều mấy tên thô kệch kia rồi.

Nhận được lệnh của Phương Văn Hải, Thẩm Nghị vẫy tay, đội ma đạo sư ở phía sau vệ sĩ lá chắn trực tiếp nhảy xuống khỏi tường thành, sau đó chạy hết tốc lực về phía lối vào của bảo địa.

Thẩm Nghị lại không rút lui trước, ngưng tụ ra một quả cầu lửa lớn trực tiếp phóng về phía con thằn lằn hai chân trước mặt Tào Lăng, sau đó nói với Phương Văn Hải.

“Tiếp theo làm thế nào?”

“Xuống tường thành, không thể chống đỡ được nữa, nhanh chóng rút lui, đánh trên đường phố với bọn chúng.”

Quyết định này khá khôn ngoan, bởi vì đội đặc nhiệm vệ sĩ lá chắn tiếp xúc với thằn lằn hai chân chưa nổi 5 phút đã thương vong 1/5, nếu cố chống đỡ thêm 5 phút chắc chắn đội vệ sĩ lá chắn đang đứng trên tường thành sẽ chết hết không còn một ai.

Chương 431 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!