Quý động không ngừng bắn ra viên đạn, từ trạng thái chiến đấu của Văn Vũ có thể chất dưới 965 điểm, dẫn tới uy lực của quý động càng thêm khủng bố, hơn nữa theo thể chất dần tăng lên, sức mạnh linh hồn đả kích uy của cậu cũng tăng lên tới một cấp bậc kinh khủng! Hơn nữa còn có hiệu quả của tăng phúc quý động.
Những con quái vật baru này chỉ cần bị viên đạn của quý động bắn trúng thì không có con nào có thể thoát chết.
“Trạm canh gác cần giúp đỡ… Chúng tôi đã không thủ được nữa rồi…”
Nghe được lời này, Văn Vũ im lặng.
Một khi trạm canh gác không giữ được, thì những chiến sĩ và Văn Vũ đang chiến đấu giữa hai bên trước trạm canh gác sẽ bị ngăn ở bên ngoài bảo địa, vì cửa ra vào bảo địa đã ở phía trước.
Muốn đi ra ngoài, thì nhất định phải giết quái vật cấp năm ở giữa đó.
Mà cách làm này độ khó càng nhiều hơn.
“Trạm canh gác không thể thất thủ, bây giờ tôi sẽ trở về, nhưng… Phía sau tôi còn có hơn trăm binh lính từ tiền tuyến rút xuống, bọn họ phải làm sao đây?”
“Tôi sẽ gửi vị trí của Cuồng Lưu cho cậu, cậu gặp cậu ta, để cậu ta dẫn những người đó trở lại ranh giới trước khi chiến đấu, còn cậu thì mau chóng quay về canh giữ thị trấn.”
“Được rồi!”
Văn Vũ trả lời nhanh gọn, trực tiếp tắt đi máy thông tin, nhìn màn hình máy tính trên tay, bên đó đã gửi tới vị trí của tiểu đội Cuồng Lưu, sau đó nhanh chóng chỉ định đường đi.
Sau một lát, Văn Vũ là người đầu tiên thay đổi hướng đi, rồi sau đó cả tiểu đội mọi người chạy về phía vị trí của Cuồng Lưu.
…
Nhìn càng ngày càng nhiều quái vật baru bò vào trạm canh gác từ bốn phía, Phương Văn Hải đứng ở phòng hội nghị lớn không ngừng đi qua đi lại, nhưng anh ta vẫn không có cách gì.
Đồng thời, tình hình chiến đấu bên ngoài của trạm canh gác vẫn luôn truyền đến phòng thông tin.
“Khu sáu phía đông đã bại trận, những chiến sĩ còn lại đã lui về khu năm. Số người chết không đếm hết, còn có một nhóm chiến sĩ vẫn còn bị nhốt trong khu sáu.”
“Khu 13 phía tây bại trận, trình tự số 1 đã mất tích, có lẽ anh ta đã chết…”
“Khu 10 phía bắc nhờ có đội Trùng thuẫn tiếp viện kịp thời, trước mắt đã bảo vệ được phòng tuyến phía bắc an toàn, nhưng số người chết, bị thương rất nhiều.”
Một cái rồi một cái tin tức không ngừng truyền đến trong tai Phòng Văn Hải, làm cho trong lòng anh ta càng ngày càng nặng nề.
“Như vậy có lẽ không đến hai mươi phút, tất cả chiến sĩ trong trạm canh gác sẽ bị giết sạch, sau đó trung tâm thị trấn sẽ bị phá đỗ, người ngoài muốn tiếp viện cũng không thể vào được.”
Nghe được lời nói của người bên cạnh, Phương Văn Hải thở dài.
“Tôi cũng không còn cách gì khác…… Chúng ta không có vũ khí nóng, thực lực hai bên đã kém xa nhau rồi.”
Phương Văn Hải xoa trán, rất nhanh điều chỉnh lại tâm trạng của anh ta, lúc này truyền lệnh cho lính liên lạc.
“Thông báo với các chiến sĩ ở tất cả chiến tuyến phải giữ vững trận địa, nhất định phải chống đỡ được nửa tiếng, đi kêu đội cảm tử chuẩn bị xuất phát.”
Đội cảm tử, là đoàn thể đặc biệt được thành lập trước trạm canh gác, đều là những người có thực lực mạnh mẽ nhưng phạm phải sai lầm, sẽ bị đưa đến đội cảm tử, chủ yếu để đối mặt với những tình huống nguy hiểm.
Vốn đội cảm tử này anh ta muốn điều động trong mục đích khác, nhưng tình huống bây giờ đã không thể chậm trễ được nữa.
Sau khi ra lệnh cho đội cảm tử xuất phát, Phương Văn Hải tiếp tục nói.
“Thông báo xuống dưới, tùy thời chuẩn bị kích nổ đạn hạt nhân.”
Sau khi ra lệnh xong, Phương Văn Hải giống như hư thoát, ngồi ở ghế trên thở hổn hển.
Từ lúc quái vật baru bò ra khỏi Ma thành, thì quân đội cũng đã có cách ứng phó.
Đáng lẽ dựa theo dự đoán của bộ chỉ huy quân sự thì cuộc chạm trán nhỏ, đội ta vẫn còn dư thực lực dù không đánh thắng quái vật baru thì cũng có thể chống cự được một tiếng, nên bởi vì dự tính này mới làm cho Lâm Hải Phong kêu gọi rất nhiều chức nghiệp giả và đội đặc nhiệm đi vào trạm canh gác bên trong bảo địa.
Nhưng quân đội lại không đoán được sức mạnh của quái vật baru, và cả vũ khí nóng cũng không thể làm gì được nó.
Tình hình chiến đấu trước mắt bây giờ đã được bộ chỉ huy đoán trước.
Mà ngoài cách kích nổ đạn hạt nhân thì không còn cách nào.
Nghe được mệnh lệnh của Phương Văn Hải, vẽ mặt lính liên lạc lóe lên chút rối rắm, sau đó kiên định chào quân lễ, truyền lệnh xuống.
Phương Văn Hải ngơ ngẩn nhìn tiếng nổ mạnh truyền từ ngoài cửa sổ, trong đầu anh ta nhớ lại cuộc chiến đấu của Văn Vũ và Cuồng Lưu.
“Nếu trong hai người có một người ở đây… Có lẽ tình huống lúc này sẽ không tệ như vậy…”
Không đợi Phương Văn Hải nghĩ ngợi xong, lính liên lạc đã trả lời lại, đồng thời báo cho Phương Văn Hải biết một tình báo quan trọng nhất từ trước đến nay.
“Trưởng quan, tên dẫn dắt quái vật baru này đã vượt qua tường thị trấn.”
Nghe được tin tức này, trong mắt Phương Văn Hải bắn ra ánh sáng mãnh liệt.
…
“Ở phía nào?”
“Mặt tường phía đông thị trấn!”
Nghe được vị trí của chủng ma, Phương Văn Hải suy nghĩ, ngay lập tức nói với lính liên lạc.
“Đội hỏa tiễn đâu?”
“Đội hỏa tiễn trước đó đã rút lui khỏi trạm canh gác rồi!”
Chương 433 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]