Sức chiến đấu của chủng tộc nó không mạnh, cho dù nó có thân phận Chủng Ma thì năng lực chiến đấu cũng không so được với những sinh vật cấp năm bình thường.
Điều này có nghĩa là đội cảm tử kia nếu như có thể giết chết thằn lằn cấp năm thì cũng có thể giết chết Chủng Ma!
Chủng Ma suy nghĩ một chút, lập tức phát ra một làn sóng tinh thần.
Sau khi nhận thấy làn sóng tinh thần này, hai con thằn lằn gần đó lập tức di chuyển. những con thằn lằn ở trước trạm canh gác phía đông cũng nhanh chóng hạ gục mục tiêu rồi di chuyển về phía đội cảm tử.
…
“Bùm!”
Viên đạn bắn trúng đầu một con thằn lằn cấp năm.
Cùng với tiếng nổ cực mạnh, hàng chục người tấn công con thằn lằn hai chân, nhanh chóng cướp đi tính mạng của nó.
Nhưng số lượng thằn lằn quá nhiều!
Một chiếc lưỡi trơn trượt nhanh chóng quấn lấy thân thể của một chức nghiệp giả. Người này còn chưa kịp làm gì thì đã bị thêm mấy chiếc lưỡi nữa quấn lấy, sau đó cả người bị kéo lên không trung.
Giống như một đóa hoa tươi nở rộ, máu phun ra khắp nơi, sau đó tàn lụi…
Chiến tranh luôn đi kèm với hi sinh.
Đi qua một quãng đường, tốn mất mấy phút, hao tổn mười mấy sinh mạng, đội cảm tử đã đến được vị trí gần Chủng Ma.
Sau đó, những gì bọn họ nhìn thấy là một đám quái vật đang bao quanh Chủng Ma.
…
Chủng Ma ngồi trên đầu một con thằn lằn hai chân cấp năm, giống như một vị vua đang quan sát con người bên dưới, xung quanh là đội quân trung thành của nó.
Chủng Ma nhìn những con “giun dế”trước mặt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
“Giết bọn chúng!!!”
Có lẽ là vì muốn những con người trước mắt cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc, cũng có lẽ muốn thể hiện quyết tâm và ý chí của mình! Thế nên Chủng Ma nói rất lớn, hơn nữa còn nói bằng tiếng Hán!
Dựa vào năng lực của Chủng Ma, muốn học thêm một “ngoại ngữ”cũng không phải chuyện khó.
Tất nhiên là đám thằn lằn hai chân không hiểu tiếng Hán, nhưng điều này cũng không gây trở ngại cho bọn chúng tiếp thu làn sóng tinh thần. Vì thế, những con thằn lằn xung quanh Chủng Ma bắt đầu di chuyển!
…
Thằn lằn hai chân cũng không sợ hãi nhóm người trước mặt, bởi vì bọn chúng có hình dáng to lớn, chiếm nhiều diện tích, hơn nữa “viện binh”sau lưng cũng đang tràn đến!
Nhìn thấy cảnh này, mười mấy chiến sĩ cảm tử trầm mặc, sau đó, vị đội trưởng nói.
“Chỉ vì một quyết định sai lầm của tôi đã hại cả một trung đoàn phải vùi xác dưới tay thú biến dị. Mỗi ngày mỗi đêm tôi đều bị những linh hồn của những người đã chết dằn vặt… Bây giờ đã đến lúc tôi có thể tự cứu rỗi bản thân… Còn các anh?”
Đội trưởng nói xong thì một giọng nói sau lưng vang lên.
“Đúng vậy, cuối cùng cũng có cơ hội để cứu rỗi bản thân mình, nhưng tôi càng muốn dùng từ chuộc tội hơn… Thế nên, hãy làm chứng cho tôi!”
Vừa mới dứt lời, một bóng người cường tráng lao thẳng về phía đám thằn lằn hai chân đang vọt tới. Sau khi hét “hãy làm chứng cho tôi”thì người này lập tức lôi ra một quả bom hạt nhân.
“Bùm!!!”
Tiếng bom nổ rền vang, quả bom hạt nhân tỏa ra ánh sáng chíu mắt, sau đó lửa bốc ngút trời, những con thằn lằn hai chân ở xung quanh trực tiếp bị tiêu diệt.
Trong ánh lửa ngợp trời, những luồng ánh sáng trắng xông ra khỏi làn khói và thuốc súng, lao về phía Chủng Ma.
Quyết chí tiến lên!!!
Chủng Ma nhìn thấy cảnh này thì nheo mắt lại.
Rõ ràng là nó cảm thấy áp lực rất lớn đối với những đòn công kích mang tính tự sát này.
Chủng Ma suy nghĩ một chút, sau đó giải trừ sương mù chiến tranh!
Mặc dù sương mù chiến tranh rất tiện dụng, nhưng lại tiêu hao rất nhiều thể lực. Sau khi Chủng Ma thực hiện một vài kĩ năng thì thể lực đã không còn nhiều, nó phải giữ sức để bảo vệ bản thân!
Giải trừ sương mù chiến tranh cũng như phá hủy con át chủ bài để có thể lọt vào trạm canh gác!
“Lui về phía sau!”
Chủng Ma truyền một làn sóng tinh thần vào con thằn lằn dưới chân, nhưng tiếc là hình thể của con “vật cưỡi”này quá to nên di chuyển vô cùng chậm chạp!
Cảnh tượng này đã kích thích đội cảm tử ở phía xa!
Không cần đội trưởng đội cảm tử nói thêm câu nào, hai bóng người trong đội nhanh chóng lao lên trước. Hai tiếng nổ lại vang lên, vòng phòng ngự của những con thằn lằn hai chân bị nổ thành một lỗ hổng lớn.
“Tăng tốc!”
Giọng nói của đội trưởng đội cảm tử rất vững vàng, cũng rất kiên định, thiết bị bảo hộ được quân đội cấp cũng đã hao tổn hơn nửa.
Nghe được chỉ thị của đội trưởng, nhóm người lại tiến lên thêm một đoạn, sau đó hai bóng người lại lao về phía trước!
“Con mẹ nó, ngươi bị thiểu năng à? Nhanh lên một chút!!!”
Chủng Ma phun ra những từ ngữ thô lỗ không thể tả. Con thằn lằn vung cái đuôi lớn, quét bay hai người đang áp sát đến chân nó, sau đó cố gắng chạy để rời xa đội quân cảm tử.
Nhưng nhìn những con thằn lằn hai chân phía trước vẫn đang lao ra liên tục, Chủng Ma không nhịn được mắng một câu!
Chương 435 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]