Khi bước vào phòng hội nghị lớn, Văn Vũ lập tức nhìn thấy năm cường giả đang ngán ngẩm ngồi trong đó.
Cuồng Lưu ngồi ở vị trí trung tâm, lúc này anh ta đang chống đầu bằng một tay, nhàm chán ngáp một cái.
Một người đàn ông châu Á đeo một thanh kiếm cổ đang khoanh tay trước ngực, nhắm mắt nghỉ ngơi dưỡng sức.
Một người đàn ông châu Á khác thì liên tục lật xem một quyển sách do phía quân đội biên soạn có tên là [Giới thiệu về các loại thú biến dị ma vật].
Mà hai người nước ngoài tóc vàng mắt xanh còn lại thì đang tẻ nhạt ngồi ở hai bên của chiếc bàn tròn không nói năng gì.
Khi thấy Văn Vũ bước vào, trên khuôn mặt Cuồng Lưu ngay lập tức tràn đầy ý cười, vẫy tay chào hỏi.
"Để tôi giới thiệu cho cậu một chút, mấy vị này đều là cường giả siêu cấp nằm trong top 10…"
Khi Cuồng Lưu bắt đầu giới thiệu, vài người kia lập tức đứng dậy và gật đầu với Văn Vũ xem như chào hỏi.
Và đương nhiên là Văn Vũ cũng tranh thủ quan sát tỉ mỉ những người này một chút.
"Nghe nhịp tim và tốc độ lưu thông máu thì có vẻ như sức mạnh khoảng giữa cấp 4."
Và đương nhiên là sự phán đoán này chưa phải chuẩn xác, nhưng Văn Vũ không thể tự tiện đi hỏi cấp độ của người khác —— cậu rất ít khi làm loại chuyện khiến người khác không thoải mái như vậy!
Sau khi âm thầm đánh giá qua một chút, Văn Vũ liền chào hỏi mấy người này rồi tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống.
Cuồng Lưu nhìn thấy Văn Vũ ngồi xuống thì đơn giản gật đầu, sau đó đứng dậy bước về phía màn hình lớn trong phòng hội nghị, rồi chỉ lên trang bị mới trên lá chắn ma khí cao chót vót trong thành phố ma.
"Đây chính là mục tiêu lần này của chúng ta. Theo điều tra của quân đội Trung Quốc chúng tôi, thì hiện tại số lượng ma vật trong thành phố không nhiều lắm, hơn nữa trang bị mới trên lá chắn ma khí vẫn nằm trong trạng thái chưa khởi động, cho nên trận này rất đơn giản, chúng ta tiến vào đó, Andre khiêng trang bị mới của lá chắn ma khí, đặt lên xe vận chuyển, sau đó chúng ta ra khỏi đó, có ai thắc mắc hay ý kiến gì không?"
Đáp lại câu hỏi của Cuồng Lưu là sự im lặng của mọi người.
"Như vậy nghĩa là không ai có ý kiến rồi… Vậy chúng ta xuất phát thôi."
Cuồng Lưu làm việc rất lưu loát, anh ta nói xong thì lập tức đi ra ngoài cửa. Văn Vũ và những người khác không thể hiện bất cứ quan điểm gì về việc này, họ trực tiếp đi theo phía sau Cuồng Lưu.
Trong thành phố ma đã không còn thứ gì có thể đe dọa họ. Vì vậy chuyện lần này y như Cuồng Lưu nói, toàn bộ những chuyện mà họ cần làm là tiến vào thành phố ma, sau đó lấy thứ đó ra, rất đơn giản…
Nhưng……
Không ai nhìn thấy tia sáng khó hiểu lóe lên trong đôi mắt của Dương Bằng Quảng khi anh ta đi ở phía sau cùng.
…
Mấy chiếc xe quân sự nhanh chóng chạy về hướng của thành phố ma với tốc độ như tên bắn.
Văn Vũ ngồi ở ghế phía trước cạnh ghế lái xe và đang trêu đùa Độc nhãn, Cuồng Lưu thì đang ngồi ở vị trí lái xe, thỉnh thoảng lại trò chuyện với Văn Vũ vài câu.
"Đợi đến khi chúng ta lấy được trang bị mới của lá chắn ma thuật rồi, thì phía quân đội quyết định đánh chiếm hoàn toàn thành phố ma, sau đó trực tiếp biến bảo địa này trở thành sân luyện binh thực sự.
“Cậu cảm thấy kế hoạch này thế nào?”
Văn Vũ trả lời một cách lấy lệ: "Cũng tạm."
Cuồng Lưu cũng không ngạc nhiên với giọng điệu này của Văn Vũ, anh ta tiếp tục nói.
"Tôi đã để lại vị trí cho cậu ở trước một cánh cổng ma giới, cậu và tôi mỗi người lấy một phần tư tổng số ma vật đi ra từ cánh cổng đó. Đây là kết quả mà tôi khó khăn lắm mới xin được từ cấp trên đấy, thế nào? Như vậy đủ nghĩa khí chưa?"
Nghe câu này của Cuồng Lưu, Văn Vũ trực tiếp gật đầu.
Cánh cổng ma giới chỉ còn lại hai nơi, nên nếu Văn Vũ chiếm vị trí ở trạm canh giác trước bảo địa thì tương đương với việc cậu chiếm 1/8 tổng số ma vật xuất hiện ở đó, như vậy thì còn có điều gì cậu không hài lòng nữa?
"Đúng rồi, anh định xử lý những người nước ngoài đó thế nào?"
Trong xe chỉ có Văn Vũ và Cuồng Lưu nên cậu không sợ người khác nghe thấy những lời này.
"Đến lúc đó chúng ta sẽ dùng quyền hạn của mình trực tiếp dịch chuyển tức thời những người nước ngoài đó ra ngoài, và nói với họ rằng trạm canh gác trước bảo địa đã đóng cửa."
Trong cả bảo địa thì chỉ có hai người trình tự cấp 5 là Văn Vũ và Cuồng Lưu, hơn nữa thông qua ‘rượu thịt’ mua chuộc thì phía bên Kaldor cũng coi như một nửa người mình rồi, vì hai trình tự ra mặt thì ông ta thật sự có thể làm được điều này.
Nhưng tính chất của sự việc này thì…
"Qua cầu rút ván sao… Tôi thích…"
Văn Vũ lộ ra một nụ cười hiểu ngầm với Cuồng Lưu.
Nhưng Cuồng Lưu lại phản bác: "Cái này không phải là qua cầu rút ván, mà đây là phân biệt đối xử giữa người thân bạn bè và người ngoài."
Văn Vũ đành lắc lắc đầu, những nhân vật cấp cao trong quân đội luôn chơi thủ đoạn hết bài này đến bài khác. Nếu không phải họ có thể mang lại lợi ích lớn cho Văn Vũ, thì thực lòng là cậu không muốn dính dáng đến những người này.
Nếu không phải quyền hạn của Văn Vũ ở trong bảo địa lớn nhất, thì nói không chừng một lúc nào đó cậu sẽ bị những người này bán đứng!
Chương 458 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]