Mười phút trôi qua, khi Văn Vũ lại xuất hiện lần nữa ở phía trước trạm canh gác bảo địa, thì đã không còn hình bóng của chủng Ma Cổ Ma nữa.
Văn Vũ cẩn thận giải trừ trạng thái chiến đấu. Vô Diện đã sao chép Văn Vũ, yên tĩnh bảo vệ ở bên cạnh Văn Vũ, phòng ngừa chủng Ma Cổ Ma nhân cơ hội này phát động tập kích.
Cậu trực tiếp lấy ra thiết bị liên lạc từ trong nhẫn không gian ra, cùng với từng đợt âm thanh “xì xèo xì xèo”vang lên, Văn Vũ trực tiếp nói.
“Tên kia chạy rồi…… không tìm thấy vị trí.”
Do dự một lúc lâu, Văn Vũ lại bổ sung nói.
“Tôi kiến nghị từ bỏ tiền tiêu trạm bảo địa!”
“Tôi kiến nghị từ bỏ trạm tiền tiêu bảo địa!”
Nghe thấy lời Văn Vũ truyền đến, Cuồng Lưu ở đầu bên kia thiết bị liên lạc im lặng một lát, sau đó ngưng trọng nói.
“Mạnh như vậy sao?”
“Đỉnh phong cấp năm! Tất cả đều là năng lực cường đại hệ không gian, lực công kích, lực phòng ngự, năng lực di chuyển đều là cao cấp nhất!”
Cuồng Lưu im lặng rất lâu, lúc này mới trả lời.
“Cậu về đây trước đi, chúng tôi còn chưa tới trạm tiền tiêu. Chờ sau khi tới trạm tiền tiêu, chúng ta lại thương nghị vấn đề này.”
Nghe thấy câu trả lời của Cuồng Lưu, Văn Vũ không nói hai lời liền cắt đứt thông tin.
Ý của Cuồng Lưu rất rõ ràng, trước không nói quân đội cấp cao, chỉ một mình Cuồng Lưu cũng không tiếp thu được sự thật bị một Ma tộc trực tiếp đuổi ra khỏi bảo địa!
Mà bản thân Văn Vũ cũng sẽ không khuyên can những người này quá nhiều.
Mỗi người đều có suy xét của mình, cũng sẽ làm ra quyết định của mình! Hơn nữa, mấu chốt nhất chính là mỗi người đều cần trả giá cho quyết định của mình!
Mà Văn Vũ có thể làm chỉ là trần thuật lại sự thật, cùng với làm ra quyết định của mình!
Quan sát Tinh trong hồn cảnh thứ ba, năng lực trị liệu của hồn cảnh tương đối lớn mạnh, nhưng thương thế của Tinh vô cùng khủng bố, hơn nữa tấn công Hàng Duy ẩn chứa năng lượng không xác định, dẫn tới vết thương của Tinh khép lại rất chậm.
Văn Vũ trực tiếp thu hồi Vô Diện vào không gian hồn cảnh.
Vô Diện hấp thu máu, tương đương với năng lượng dị chủng. Khi Vô Diện tiến vào không gian hồn cảnh, trạng thái sao chép hoàn mỹ trực tiếp bị giải trừ.
Văn Vũ lại triệu hoán Độc Nhãn từ không gian hồn cảnh ra.
Vừa nãy Văn Vũ chiến đấu với chủng Ma Cổ Ma, ngoài Vô Diện ra, thì hai con hồn sủng đều không phát huy tác dụng gì.
Điểm này ngược lại cũng không kỳ quái. Cho tới nay, phương pháp huấn luyện của Văn Vũ đối với Độc Nhãn và Tinh đều là đánh tay đôi, phong cách chiến đấu của bọn chúng cũng luôn thiên về điều này, mà đối mặt với loại kỹ năng phối hợp cường đại quỷ dị của chủng Ma Cổ Ma, Độc Nhãn và Tinh có thể phát huy tác dụng cực kỳ nhỏ bé!
Đây chỉ có thể nói là một loại áp chế kỹ năng hệ thống phối hợp!
Mà muốn phối hợp ra loại hệ thống năng lực kỹ năng giống chủng Ma Cổ Ma, thì tuyệt đối là vô cùng khó khăn!
Huống hồ, bản thân Văn Vũ cũng hoàn toàn không cho rằng, hệ thống năng lực của thuộc tính thú sẽ kém hệ thống năng lực của hệ không gian nhiều như vậy. Hiện tại, Tinh không đánh lại chủng Ma Cổ Ma, không có nghĩa Tinh đỉnh phong cấp năm không đánh lại chủng Ma Cổ Ma đỉnh phong cấp năm!
Tin rằng chỉ cần có một loại kỹ năng cấp SSS siêu cấp cường đại, thì năng lực chiến đấu của Độc Nhãn hoặc là Tinh chắc chắn sẽ sinh ra tiến bộ vượt bậc!
Độc Nhãn ở một bên cũng cảm giác được vừa nãy mình bất lực, cái đầu to lớn ghé xuống đất, trong miệng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “ử ử”.
Trong lòng Văn Vũ không khỏi nhói lên, cậu nhẹ nhàng vuốt ve đầu Độc Nhãn, nghiêm túc nói.
“Tin tưởng tao, tin tưởng chính mày, hai chúng ta cùng nhau nỗ lực. Tao sẽ khiến mày trở thành sự tồn tại có thể so với chủng thần thú, hơn nữa không bao lâu nữa đâu! Đây là hứa hẹn của tao, ông bạn già ạ!”
“Ử ử ử.”
Trong miệng Độc Nhãn phát ra tiếng kêu to, đồng thời nó dùng sức cọ cọ người Văn Vũ.
“Tôi tin tưởng cậu! Cẩu ca tôi đây nhất định sẽ trở thành mãnh khuyển tuyệt thế!”
“Chậc chậc, như vậy mới đúng!”
Văn Vũ cười vỗ vỗ đầu Độc Nhãn, cậu trực tiếp quay người cưỡi lên!
Thiên tính của Độc Nhãn vốn lạc quan, nói khó nghe chút thì chính là không tim không phổi. Cảm giác bất lực vừa rồi đã bị một câu hứa hẹn của Văn Vũ hoàn toàn xóa tan, quay người liền ném ra sau đầu. Nó trực tiếp hít hít lỗ mũi lớn, cảm thụ mùi của đám người Cuồng Lưu, rồi nhanh chóng đi về phía đoàn xe!
Lúc này trong đoàn xe, Cuồng Lưu cắt đứt liên lạc với Văn Vũ, trong tay nắm tay lái, vừa lái xe, vừa híp mắt, không biết đang nghĩ cái gì.
Sau một lúc lâu, Cuồng Lưu mở miệng nói.
“Vừa rồi Văn Vũ phát truyền tin, nói con Cổ Ma kia chạy rồi, sau đó đề ra cho tôi một kiến nghị, nói bảo chúng ta nhanh chóng rút lui khỏi trạm tiền tiêu, các anh nghĩ như thế nào?”
Dương Bằng Quảng ngồi ở ghế phụ, trên mặt anh ta treo một nụ cười khó phát hiện. Anh ta thong thả nhưng kiên định nói: “Tôi cảm thấy không nên từ bỏ trạm tiền tiêu này. Thu nhập phía sau của bảo địa này tương đối lớn. Nếu từ bỏ nơi này, thì cũng có nghĩa trong vòng chưa đầy ba tháng khi ma tai buông xuống, ngoại trừ đi giết biến dị thú thì quân đội chúng ta hoàn toàn không thể tăng thực lực.”
Nghe lời Dương Bằng Quảng nói, Cuồng Lưu tán thành gật đầu.
Claire và Andre ngồi ở hàng phía sau cũng không nói gì khác, hiển nhiên là bọn họ cũng không bỏ xuống được trạm tiền tiêu bảo địa.
Chương 471 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]