Mặc dù Cuồng Lưu đồng ý với Văn Vũ, để Văn Vũ nghỉ ngơi ba ngày, nhưng chỉ sau một ngày trôi qua, Cuồng Lưu đã vội vã đến nhà Văn Vũ.
"Nhanh lên, chúng ta đi thôi!"
Lúc này, Văn Vũ cả ngày suy nghĩ, đã ấn chặt tin tức từ trong tay Ma chủng vào chỗ sâu nhất trong tâm trí, đồng thời, đặt vật chứa màu đen vào trong nhẫn không gian.
Cột đá trao đổi, còn cần dùng đến! Nhưng mà Văn Vũ - với tư cách là một con người – thì việc sử dụng vật chứa màu đen để hấp thụ các ma tinh của loài người đã là chạm đến điểm mấu chốt của anh ta!
Văn Vũ cả người hoàn hồn, nhìn thấy Cuồng Lưu, khóe miệng không khỏi co giật.
"Không phải nói là ba ngày sao?"
"Nói là ba ngày, đó là thời gian quân đội chuẩn bị. Hai người chúng ta trước tiên cần phải xuất phát. Tốt nhất là trực tiếp lôi ra cho được Bành Quân và Dương Bằng Quảng. Lão đại yêu cầu chúng ta đánh bất ngờ, nếu việc này thành công rồi thì cũng không cần phải đánh một trận lớn ! Cậu có thể không biết, lão đại của chúng ta đã điều chỉnh cấp độ của cuộc chiến này lên mức cao nhất. Một khi chiến tranh bắt đầu, không thể loại trừ việc sử dụng vũ khí hạt nhân bắn nơi tụ tập phá Thủ đô ma.
Cuồng Lưu nói rất nhiều, khiến Văn Vũ nghe mà đầu như muốn phình to ra.
"Được được được, Cậu thắng rồi, chúng ta đi ngay đi."
Văn Vũ nói xong, trực tiếp bước ra ngoài cửa.
"Mà này, chúng ta làm sao tới Thủ đô ma?"
Cuồng Lưu đi theo Văn Vũ sốt sắng đáp: "Đi máy bay."
Văn Vũ nhìn lên trời: "Nơi nào có máy bay?"
Sau đó, liền thấy Cuồng Lưu cố gắng nhếch môi ra hiệu cho cậu.
……
Sau hơn một ngày, vết thương của Tinh đã bình phục hoàn toàn.
Mở hồn cảnh thứ hai và thứ ba, thả cho Độc nhãn và Tinh ở trong đó ra.
Ngay khi Tinh và Độc nhãn xuất hiện, chúng lập tức chiếm các nơi có lợi ích như đầu và cánh tay của Văn Vũ.
Văn Vũ trực tiếp lấy ra một ít ma tinh cấp thấp nhét vào miệng hai con hồn sủng, nhìn bộ dáng nuốt chửng của chúng, hiển nhiên đã rất đói khi ở trong không gian hồn cảnh.
Văn Vũ cho Tinh và Độc nhãn ăn một lượng lớn thức ăn, rồi trực tiếp bảo Tinh bay về phía Thủ đô ma. Văn Vũ nhìn về nơi tập trung Yến Kinh đã phát động chiến tranh ở phía dưới, nghi ngờ mà hỏi Cuồng Lưu.
"Làm thế nào mà Tư lệnh Lâm lại bày ra một trận chiến lớn như vậy?"
"Trước tiên phải ổn định nội loạn, sau mới chống được giặc ngoài! Hơn nữa, đợt điều động chiến tranh này tương đương với một cuộc tập trận… cho cuộc chiến sắp bắt đầu, một cuộc tập trận toàn năng!"
Nghe Cuồng Lưu giải thích, Văn Vũ gật đầu và rất tán thành cách làm của Lâm Hải Phong.
Loài người đã yên bình quá lâu rồi, và khi cánh cổng ma giới được mở ra, những gì con người phải đối mặt không phải là ngày tận thế theo nghĩa thông thường, mà là một trận chiến tàn khốc, một trận chiến diệt vong!
Chiến đấu như thế nào, chiến đấu ra sao, nên tấn công chủ động hay phòng ngự bị động, đây đều là những điều Lâm Hải Phong cần cân nhắc.
Bây giờ, khu tập trung Yến Kinh thực hiện một lần diễn tập với phần khơi mào của Bành Quân rất là hữu ích cho việc nâng cao hiệu quả chiến đấu khi đã trải nghiệm lễ rửa tội trong chiến tranh.
Sau khi Tinh thăng lên cấp 5 thì kích thước cơ thể của nó trở nên lớn hơn và tốc độ của nó đã được cải thiện hơn.
Tinh lúc này như một mũi tên nhọn màu đen lao thẳng về phía khu tập trung Ma Đô.
Mặc dù không sử dụng hết sức mình, nhưng nó đã đột phá tốc độ âm thanh một cách dễ dàng.
Cũng may Cuồng Lưu và Văn Vũ hai người ở trên lưng nó có thực lực tương đối xuất chúng cho nên mới không bị khí lưu cuồng bạo thổi bay.
Sau vài giờ, khu tập trung Ma Đô đã hiện ra trước mắt.
"Tới rồi!"
Bành Quân và Dương Bằng Quảng vẫn đang ngồi trong văn phòng, khi Văn Vũ và Cuồng Lưu cách khu tập trung Ma Đô trong vòng một km, không biết Dương Bằng Quảng đã sử dụng cách nào để có thể biết được vị trí của hai người.
"Không có gì đáng ngạc nhiên."
Bành Quân gật đầu.
Nếu Bành Quân hắn ta tự mình đứng vào vị trí của Lâm Hải Phong thì cũng sẽ dựa vào sức mạnh đơn lẻ mạnh mẽ của Trình tự 2 và Trình tự 3 để thực hiện chiến thuật “chặt đầu”này.
Hai siêu cường giả cấp năm, trong khoảng thời gian hiện tại hoàn toàn không thể hiểu được.
Thật không may, Bành Quân không có giải đáp với việc này, nhưng với một số vấn đề tồn tại khác thì có thể được giải quyết rất tốt.
"Đến nghênh tiếp một chút nào!"
Bành Quân khoác áo khoác và trực tiếp đi về hướng của hai người.
Phía sau, Dương Bằng Quảng đi theo Bành Quân, lấy ra một món đồ chơi kỳ dị từ trong nhẫn không gian, và truyền một làn sóng tinh thần vào bên trong.
"Mục tiêu gần đến đây rồi, vì vậy hãy sẵn sàng đi!"
Khu tập trung Ma Đô ở nơi xa chỉ là một điểm đen nhỏ, dần dần trở nên lớn hơn khi Tinh bay tới trước nơi khu tập trung Ma Đô chỉ còn cách đó một km, toàn cảnh nơi này có thể nhìn thấy hết rồi.
Chương 488 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]