Nhìn tổng bộ quân đội vô cùng yên tĩnh, Lâm Hải Phong nâng ly trà lên, đồng thời trong lòng không ngừng suy nghĩ.
“Thân phận Trình tự số 5, thầy diệt ma, ma chủng, lại thêm cả nội quỷ… Bành Quân ơi là Bành Quân, thật là đáng tiếc, cái bản tính ích kỷ nhỏ nhen, lại ở trước mặt cường giả đỉnh phong,thật sự vô dụng! Không biết, mấy thủ đoạn nhỏ nhen đó, trước mặt trình tự số 1, giữ được bao lâu, 10 phút? Hay là nửa tiếng?”
Nói xong, Lâm hải Phong khẽ nâng tay lên, xem thời gian.
“Trình tự số 1 chắc cũng đã đến rồi, vậy thì, ông ta cũng chả còn mấy phút để sống nữa!”
Thân là đại ca của quân đội, các thủ đoạn giấu tay của Lâm hải Phong đúng là kinh người!Mấy thủ đoạn giấu tay của Bành Quân, Lâm Hải Phong cũng hiểu 7,8 phần rồi! Nếu không thì, không thể thảo thuận hợp tác được với Tiểu đội vũ lực tối thượng của trình tự số 1!”
Hoặc đổi lại một câu khác, vì sự hợp tác của Lâm Hải Phong và Trình tự số 1 mà sinh ra một cảm giác vô cùng đáng sợ!
Cái loại cảm giác đó, hoàn toàn vượt qua sức mạnh của thần thú!
…
Bành Quân lúc này, đã nhận được tin tức quân đội bắt đầu hành động.
Đầu tiên để trình tự số 5 đến khu tập trung Yên Kinh, kết hợp với một cường giả khác, giết chết Lâm hải Phong, đồng thời phân bố lực lượng thầy diệt ma và quân đội dưới tay ông ta, đến các địa điểm khác, thoát khỏi sự truy sát của quân đội!
Suy nghĩ của Bành Quân không sai.
Chiến đấu chính diện, bản thân ông ta căn bản không có chút hi vọng nào, chỉ là tự mình tìm đến cái chết! Nhưng mà, một khi Lâm Hải Phong bị giết, vậy thì, quân đội như rắn mất đầu, lại thêm Ám Tử của bản thân ông ta, Bành Quân nắm được 7 phần thành công, có thể có được khu tập trung Yên Kinh mà không phải nhuốm máu!
7 phần, đối với một người muốn lấy nhỏ để có được cái lớn hơn, thì đã là quá đủ.
Mà một khi bản thân ông ta nắm trong tay khu tập trung Yên Kinh, vậy thì mọi chuyện sẽ dễ nói hơn.
Nghĩ đến đây, Bành Quân lấy ra một cái máy thông tin bí mật, phát đi một mệnh lệnh.
Một lúc sau, tất cả chuẩn bị xong, Bành Quân mới rót cho mình một ly rượu vang, khẽ lắc ly rượu trong tay, từ từ đi đến cửa sổ. Bất động nhìn bầu trời dần tối lại.
Cho đến khi có một giọng nói làm Bành Quân giật mình.
“Xin chào, Bành Tiên sinh, chuyển phát đến rồi này…”
…
Nghe thấy giọng nói đó, Bành Quân giật mình quay lại, thậm chí cả con đại bàng trên vai hình như cũng bị dọa cho một trận, nhảy nháo nhào dang hai cánh ra trên vai Bành Quân!
Bởi vì, giọng nói này, không phải là ở bên ngoài cửa vọng vào, mà ở ngay phía sau lưng Bành Quân!
Bành Quân quay ngoắt đầu lại, sau đó, liền nhìn thấy một cậu thanh niên trẻ tuổi mặc một bộ đồ giản dị, đang ngồi ở bàn làm việc của ông ta, chơi đùa rất nghiêm túc với thứ đang cầm trên tay!
Trong tay, hai khối tròn màu đen cứ đảo qua đảo lại, phát ra âm thanh “Tinh tinh.”
Nhưng vừa rồi, chưa nói đến giọng nói, thậm chí đến cả hơi thở nhỏ nhất Bành Quân cũng không hề cảm nhận thấy!
Ngay cả cự bàng đen vốn là Ma chủng, cũng y như vậy.
Tất cả, vô ý nói cho Bành Quân biết sự thật!
Thực lực người này, rất đáng sợ!
Bành Quân cẩn thận thăm dò người thành niên trước mặt, lại nhìn cánh cửa khóa chặt, đồng thời thận trọng mở miệng hỏi.
“Cậu là ai? Sao lại đến đây!”
Người thanh niên trẻ nghe thấy Bành Quân hỏi, từ từ đặt hai khối tròn trong tay xuống bàn, nhìn Bành Quân, cười hở hàm răng trắng, nói.
“Tôi đến giao đồ cho ông! Giao đồ đó, là hai thứ này nè!”
Người thanh niên chỉ lên hai món khối tròn trên bàn, nói tiếp.
“Có điều, hai thứ đồ nay tôi vẫn phải cầm đi, nhưng khi cần cầm đi, tôi hi vọng bên trong, có thêm chút đồ gì đó, ví dụ như…”
“Ví dụ như, hai mảnh vỡ trái tim ma giới, các ông thấy sao hả?”
Nghe thấy lời nói của người thanh niên trẻ,trái tim Bành Quân thắt lại!
Mảnh vỡ trái tim ma giới, đó chính là tên viên tinh thể màu đen trên người Bành Quân và đại bàng khổng lồ! Nhưng mà, cái tên này, trừ ma chủng ra, thậm chí đến ma tộc bình thường một chút, cũng không biết!
“Cậu rốt cuộc là ái? Ai phái cậu đến đây? Lâm Hải Phong? Ông ta cho cậu cái gì, tôi cho cậu gấp đôi!”
Cám dỗ luôn là một thủ đoạn hay.
Mà giống như trên phim ảnh hay tiểu thuyết, có khá nhiều người, bị cái lời “gấp đôi”này lay động!
Đáng tiếc, người thanh niên trẻ, hoặc còn gọi là là trình tự số 1, không trong số đó!
Trình tự số 1 chớp mắt với Bành Quân, giọng điệu lại quay lại như lúc đầu.
Cả người thẳng đứng, nhảy từ trên bàn làm việc của Bành Quân xuống, sau đó đi đi lại lại trong phòng.
“Không có ai phái tôi đến đây cả, ừm, thật ra nói như vậy cũng không đúng lắm, là địa cầu tự ý phái tôi đến đây!”
Chương 495 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]