"Câu hỏi cuối cùng, anh có chắc rằng bản thể của Dạ Thần Miêu không thể thoát ra khỏi U Minh giới đúng không?"
“Chắc chắn!”
Từng manh mối nhanh chóng lướt qua trong lòng Cuồng Lưu, anh ta mơ hồ đã nắm bắt được một chút manh mối, nhưng hoàn toàn không thể kết nối được một cách hoàn chỉnh.
Anh ta vò nhẹ đầu, đôi mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, chợt nghĩ tới một vấn đề.
“Năng lực mộng cảnh của Anna mạnh đến mức nào?”
“Rất mạnh đó, tác dụng của việc thi triển ấn ký tinh thần rất hữu ích!”
“Ý tôi là, sự mô phỏng của mộng cảnh đó…”
“Đó không phải là một giấc mơ sao? Lẽ nào một giấc mơ có thể trở thành hiện thực được à?"
Cuồng Lưu im lặng một lúc, mới nhẹ nhàng thốt lên ba chữ: "Xong đời rồi…"
Ngay khi giọng nói vừa rơi xuống, ở nơi xa một bóng đen cực lớn đã bao phủ toàn bộ mặt trăng.
Tiếng gầm cuồng nộ vang dội khắp Las Vegas: "Lâm! Cuồng! Lưu! Bước ra nhận chết đi!"
Dự định ban đầu để tất cả đều chết, các bạn độc giả có ý kiến khác nhau có thể nhắn vào cuối chương này.
Lần này, Văn Vũ đã hoàn toàn nổi điên.
Nhưng sau này sẽ có một chút bước ngoặt, ha ha, tôi không thể tiết lộ điều này được.
Thời gian quay ngược lại mười phút trước.
Anna nhẹ nhàng ôm Văn Vũ rồi nhẹ nhàng nói: “Anh yêu, anh đã chuẩn bị xong chưa?”
Ánh mắt của Văn Vũ có hơi đờ đẫn: “Chuẩn bị…cái gì?”
“Tất nhiên là giết chết kẻ thù của chúng ta - Dạ Thần Miêu, anh quên rồi sao? Lần trước anh đã chiến đấu cùng nó còn bị thương rất nặng, thậm chí ngay cả trí nhớ cũng đều không trọn vẹn."
Anna nói xong, nhẹ nhàng hôn lên môi Văn Vũ, bốn mắt nhìn nhau, ánh sáng trong đôi mắt chợt sáng ngời.
Đó lại là một ấn ký tinh thần khác…
Hơn nữa hai người hiện đang ở trong U Minh giới của Anna, dưới sự gia trì của sức mạnh bí ẩn khổng lồ, ấn ký tinh thần này càng khắc sâu hơn.
Ánh mắt Văn Vũ từ từ khôi phục lại cảm xúc, vẻ mặt đờ đẫn vừa rồi cũng dần trở nên nhanh nhẹn hơn.
Cậu nhẹ nhàng đứng dậy và nhìn quanh căn phòng quen thuộc, ngoại trừ một chút sương mù, những thứ còn lại không khác gì phòng ngủ của Anne.
Văn Vũ khẽ ôm lấy cơ thể yêu kiều của Anna, rồi ôn tồn mở miệng nói: "Em yêu, đi thôi, hãy để chúng ta làm người kết thúc trận chiến này đi!"
Bầu trời ở U Minh giới có hơi âm u, nhưng cũng không biết ánh sáng bắt nguồn từ đâu, khiến cho Văn Vũ đang ở U Minh giới cũng có thể nhìn rõ mọi vật .
Phạm vi của toàn bộ U Minh giới cũng không được coi là lớn, ngay cả Anna là chức nghiệp đỉnh phong cấp bốn cộng thêm Dạ Thần Miêu sơ kỳ cấp năm, cũng không để bao phủ toàn bộ khu vực Las Vegas.
Sau khi trải qua việc nuốt chửng và hấp thụ, bây giờ phạm vi U Minh giới của Anna đã không hề nhỏ, đã chiếm hơn 95% diện tích của cả hai U Minh giới, chỉ còn lại khách sạn MGM Grand, cũng chính là vị trí của khách sạn Hồng Thạch vẫn chưa thể chiếm được.
Nơi đó là thành trì cuối cùng của Dạ Thần Miêu.
Anna vòng qua cánh tay Văn Vũ, vừa đi dạo xung quanh như thể đang tản bộ, vừa giải thích cho cậu.
"Thực lực của Dạ Thần Miêu rất mạnh, nhưng lần trước trực tiếp chiến đấu với anh, nó đã bị thương rất nặng, vì vậy chỉ có thể miễn cưỡng duy trì một phần nhỏ của U Minh giới. Lần này vết thương của anh đã lành hẳn, mà mà Dạ Thần Miêu sau khi bị các chiến sĩ U Minh của chúng ta tấn công bất ngờ và quấy rầy, hoàn toàn không có thời gian để chữa thương, cho nên chúng ta nhất định có thể thành công."
Văn Vũ nhẹ nhàng gật đầu: “Nhất định có thể!”
"Đến rồi."
Anna khẽ mỉm cười rồi chỉ vào khách sạn Hồng Thạch trước mặt.
Ở đó có rất nhiều binh lính mặc quân phục với vẻ mặt đờ đẫn bao vây xung quanh khách sạn.
Đây là những chiến binh U Minh thuộc về Anna.
Văn Vũ nhìn khách sạn Hồng Thạch ở trước mặt, vẻ mặt không hề thay đổi gọi Quý Động và Cuồng Ca ra, sau đó tiến vào trạng thái chiến đấu.
Đáng tiếc là lần này lại xuất hiện một số vấn đề.
“Sao vậy?”
Văn Vũ quay đầu sang, đôi mắt nhìn thẳng vào tiểu linh thú vẫn đang đậu ở trên vai như cũ, rồi nghi ngờ hỏi.
“Đại ca…cái kia, tôi cho rằng với thực lực của đại ca, không cần dựa vào tôi thì cũng có thể xử lý được Dạ Thần Miêu kia.”
Văn Vũ khẽ cau mày, đây là lần đầu tiên tiểu linh thú từ chối tiến vào trạng thái chiến đấu cùng mình.
Tuy nhiên mối ràng buộc giữa hồn sư và linh thú khá sâu, cho nên Văn Vũ cũng không suy nghĩ về vấn đề này quá nhiều, cậu khẽ gật đầu.
"Mặc dù biểu hiện ngày hôm nay của mày rất kỳ lạ nhưng…hôm nay đại ca vui vẻ, bây giờ con mèo bệnh kia cũng sắp thua rồi, chờ sau khi nó thất bại, chúng ta có thể chung sống hòa thuận với Anne rồi. Giờ mày cũng rất vui phải không?"
Tiểu linh thú nhảy nhót trên vai Văn Vũ: "Đúng đấy, đúng đấy, tôi cũng rất vui."
"Cho nên nói…"
Văn Vũ nhẹ nhàng xoa cơ thể của tiểu linh thú một chút rồi mở miệng nói: "Tao sẽ tha thứ cho hành vi kỳ lạ của mày ngày hôm nay!"
"Wow."
Tiểu linh thú phát ra một dao động tinh thần không rõ, sau đó bình tĩnh lại.
“Em yêu, chờ anh, anh đi một chút rồi lại ra ngay.”
Văn Vũ quay đầu cười với Anna, sau đó trực tiếp bước vào khách sạn Hồng Thạch.
Chương 554 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]