Trong phòng, Dương Hoằng chủ động đến phòng bếp chuẩn bị một ít đồ uống. Văn Vũ vẫn ngồi ở trên ghế, lật xem lại sổ tay trong tay lần nữa.
Mà trình tự số 1 —— Đường Hạo Phi bưng một ly nước trái cây ép lên, vừa dùng ống hút nhỏ uống, vừa vắt chéo hai chân, nhìn Văn Vũ từ trên xuống dưới.
Trong phòng rơi vào không khí quỷ dị.
Mười phút sau……
Dương Hoằng vẫn chưa ra khỏi phòng bếp, cũng không biết đồ uống gì cần thời gian chuẩn bị lâu như vậy. Vẫn là Văn Vũ không chống đỡ được ánh mắt của Đường Hạo Phi, nên cậu trực tiếp ném sách lên bàn, nói với Đường Hạo Phi.
“Anh tới làm gì?”
Đường Hạo Phi nhún vai: “Nhàm chán thì tới ngồi một lát, hơn nữa trong tưởng tượng của tôi cậu rất hiếu khách, nếu không cậu cũng không để tôi đi vào.”
Bảo địa này chuẩn bị phòng cho trình tự số, an toàn thi đấu tương đối xuất sắc, ít nhất với thực lực của chức nghiệp giả cấp năm thì nhất định không thể phá cửa vào. Đường Hạo Phi sở dĩ có thể nhàn nhã uống nước trái cây ở trong phòng Văn Vũ thì nhất định là kết quả đồng ý của Văn Vũ.
Còn mục đích của Văn Vũ —— không mục đích gì cả. Giữa chức nghiệp giả của bảo địa này không thể tấn công nhau, tất nhiên cũng không cần phòng bị đao kiếm đến từ sau lưng, tiếp xúc một chút với các trình tự số khác chỉ có lợi mà không hại.
Chỉ tiếc, Văn Vũ không tính đến điểm này.
Đường Hạo Phi rõ ràng không phong độ như trong tưởng tượng của Văn Vũ —— đi vào phòng Văn Vũ mà giống như trở lại nhà mình, còn không ngừng đánh giá chủ nhân của phòng này……
Cả người anh ta không ngừng tỏa ra một loại lưu manh.
“Nói đi, tới tìm tôi có chuyện gì?”
“Không có việc gì, thật sự không có việc gì. Tôi chỉ thấy ở phòng mình nhàm chán quá mới đến thăm cậu. Đúng rồi, thư ký nhỏ, cho tôi thêm ly trái cây nữa đi.”
“Tuân mệnh, đại nhân……”
Cô thư ký thông minh của Văn Vũ trí cũng là một người hoàn toàn không tiết tháo, gặp phải trình tự số 1 có quyền hạn cao hơn Văn Vũ thì quyết đoán bán chủ nhân mà mình vừa mới nhận định.
Thôi đi, hoàn mỹ chiếm tổ tu hú……
Văn Vũ đột nhiên hối hận để người này vào trong.
……
Tùy ý nói đông nói tây với Đường Hạo Phi, mà Đường Hạo Phi cũng giỏi nói. Cho dù Văn Vũ nói cái gì, thì anh ta cũng có thể tiếp lời, nhưng lại không để lộ ra bất bỳ tin tức hữu dụng nào.
Điều này cũng khiến Văn Vũ hiểu sâu sắc, người này không chỉ có thực lực khủng bố, mà đầu óc cũng rất nhanh nhạy.
Mười phút sau, cuối cùng Dương Hoằng đi ra khỏi phòng bếp, đưa lên cho Văn Vũ và Đường Hạo Phi mỗi người một ít đồ uống và điểm tâm.
Sau đó, màn hình TV vừa chuyển, tư cách chiến đấu khiêu chiến bắt đầu rồi.
……
Cái gọi là cuộc thi tư cách khiêu chiến chính là đào thải số lượng lớn người yếu như gà —— Xét cho cùng, nếu là chức nghiệp giả cấp bốn trở lên là có thể khiêu chiến trình tự số 91 đến trình tự 100, vậy thì chỉ sợ mỗi người trong số mười vị trình tự số này phải đánh ít nhất mấy chục nghìn trận…… Cho dù mỗi lần chiến đấu kết thúc, chủ nhân sẽ khôi phục hoàn toàn trạng thái cơ thể cho, nhưng gánh nặng tinh thần cũng không phải là thứ dễ dàng loại bỏ.
Trên màn hình TV đang phát toàn cảnh sân đấu Sauron.
Giờ phút này, cùng với một luồng sáng trắng to lớn dâng lên, vô số chức nghiệp giả cấp bốn đang đi dạo ở trong thành phố thiên không vĩnh hằng đều nhận được thông báo.
“Mời đến sàn đấu Sauron trong trung tâm thành phố để tham gia tư cách chiến đấu khiêu chiến.”
Sau đó, hình ảnh trên màn hình TV không ngừng kéo cao, cho đến khi xuất hiện toàn cảnh thành phố thiên không vĩnh hằng.
“Ha, hay lắm, chủ nhân nhất định mời người quay phim chuyên nghiệp. Cảnh này là chọn cho cậu?”
Một tay của Đường Hạo Phi cầm nước trái cây, một tay cầm miếng bánh quy, ngoài miệng vẫn nói không ngừng.
“Đúng rồi, còn chưa hỏi cậu, lát nữa có muốn khiêu chiến tôi không? Căn cứ quy tắc mà nói, cậu chính là thủ môn của tôi đấy.”
Đường Hạo Phi nhìn như không chút để ý nói một câu, không thèm liếc mắt nhìn Văn Vũ một cái, chỉ nhìn chằm chằm màn hình TV trước mặt.
Văn Vũ quyết đoán lắc đầu.
Một tiếng thở dài vang lên, cũng không biết Đường Hạo Phi đang thở dài cái gì……
……
Trên màn hình nhanh chóng xuất hiện biến hóa. Dưới toàn cảnh trong thành phố thiên không vĩnh hằng, vô số chức nghiệp giả hóa thành những chấm đen nhỏ, chen chúc đi về sàn đấu Sauron.
Sau đó, màn hình TV nhanh chóng bị cắt, biến thành cảnh bên trong sàn đấu Sauron.
Vô số không gian ảo lớn nhỏ khiến ba người Văn Vũ hoa cả mắt.
Trong mỗi không gian ảo đều đang tiến hành một trận chiến —— đây là quy tắc theo như lời đã nói, sàn đấu Sauron có thể đồng thời chứa một trăm nghìn trận chiến.
Thư ký nhỏ thân thiết phát ra âm thanh nhắc nhở: “Xin hỏi có thể chuyển sang chế độ quan sát đấu trường đơn không?”
“Được.”
Theo mệnh lệnh của Văn Vũ, màn hình TV nhanh chóng xảy ra biến hóa. Không bao lâu, màn ảnh đã nhanh chóng chuyển dời đến một trận chiến trong đó.
……
Chương 572 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]