Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 576: CHƯƠNG 576: KẾ HOẠCH CÀNG NGÀY CÀNG KHÓ 2

Chỉ là tiếng người có chút ồn ào, thỉnh thoảng có người qua lại, lôi kéo quan hệ với người còn lại —— chức nghiệp giả có thể nhịn qua cuộc thi khiêu chiến tất nhiên đáng giá kết giao.

Nhưng trên lều trại của những người này lại treo quốc kỳ của Hoa Hạ, có chút cảm giác không hợp lý.

Dương Hoằng tán thưởng một câu từ đáy lòng: “Tổng tư lệnh Hoa Hạ của các anh thật sự biết làm người, chỉ là một cái lều trại đơn giản cũng đã thu mua bao nhiêu lòng người.”

Văn Vũ trầm mặc không nói.

Văn Vũ nhìn hoàn cảnh xung quanh một vòng, rồi nói: “Đi thôi.”

……

Địa điểm ước định là ở thành nam của thành phố thiên không vĩnh hằng, một tòa kiến trúc lớn nhất.

Không còn khảo chứng được tác dụng ban đầu của tòa kiến trúc này. Hiện tại, Lâm Hải Phong đã cải tạo nó thành một hội trường lớn. Nhìn bề ngoài, nó đồ sộ giống như hội trường quốc doanh, cách bài trí không hề kém cạnh với hội trường lớn ở thế giới hiện thực. Nhìn dáng vẻ thì lão Lâm cũng đã vận dụng không ít quyền hạn.

Khi Văn Vũ đến cửa hội trường, hai gã chức nghiệp giả phụ trách gác cửa cung kính hành quân lễ với Văn Vũ – đối với những binh lính cấp thấp này mà nói, bản thân Văn Vũ vẫn coi như là có chút uy danh. Xét cho cùng, lúc trước ở trạm tiền tiêu của bảo địa, cậu đã có được danh tiếng lớn như vậy rồi. Huống hồ, chuyện Lâm Hải Phong hãm hại Văn Vũ, cùng với sự thật Văn Vũ đánh chết Cuồng Lưu đã bị Lâm Hải Phong giấu xuống! Những quân nhân bình thường này không biết gì về mâu thuẫn giữa hai bên cả.

Văn Vũ gật đầu với hai gã thủ vệ quân nhân Hoa Hạ, rồi cậu trực tiếp cất bước đi vào hội trường chính.

……

Khi Văn Vũ đi vào hội trường, hội trường vốn có chút ồn ào lập tức yên tĩnh lại. Mấy trăm ánh mắt nhìn chăm chú vào Văn Vũ, trong ánh mắt của bọn họ ẩn chứa sự sợ hãi, ngờ vực, tò mò khiến Văn Vũ có một loại cảm giác giống như bị lột sạch vậy.

Văn Vũ nhìn xung quanh, trực tiếp đón nhận những ánh mắt từ bốn phía nhìn mình. Những người bắt gặp ánh mắt của Văn Vũ thì cho dù là trình tự số hay là lãnh đạo cấp cao của tổ chức các nước thì bọn họ đều thu lại ánh mắt – Trình tự số 2 hung dữ đã giết chết trình tự số 3 ban đầu kiêm con trai của người lãnh đạo cao nhất của cộng đồng Trái Đất, còn có thể khiến Lâm Hải Phong giải hòa. Tin tức này tuyệt đối không còn là bí mật lớn gì trong vòng này nữa!

Văn Vũ đánh giá đơn giản bố trí trong hội trường chính. Tổng cộng có mười mấy ghế được sắp xếp theo thứ tự hàng. Mỗi hàng có mười chỗ ngồi, phía trên rõ ràng là vị trí của số trình tự.

Trình tự số 1 đến trình tự số 100 đều được mời.

Mà ghế hàng phía sau là để lại cho các tổ chức khác hoặc là chính khách của các nước khác.

Lúc này, tất cả ghế trong hội trường gần như đã được người ta ngồi gần hết, mấy cái ít ỏi còn lại có thể cũng là có tình huống đặc thù gì đó – ví dụ như người hôm qua bị con rối tiễn ra ngoài trong cuộc thì khiêu chiến…

Văn Vũ dẫn theo Dương Hoằng trực tiếp đi đến vị trí của trình tự số.

Dương Hoằng đi tới hàng thứ tư, mà Văn Vũ tiếp tục đi vào bên trong. Mãi đến khi nhìn thấy bóng dáng cà lơ phất phơ của Đường Hạo Phi, lúc này cậu mới dừng lại, ngồi xuống cạnh Đường Hạo Phi.

“Cậu không đúng giờ, thói quen này không tốt lắm.”

Đường Hạo Phi lẩm bẩm lầm bầm, nói một đống lời lung tung rối loạn vô dụng. Văn Vũ căn bản không để ý tới người này, nên quay đầu nhìn phía bên kia.

Trình tự số 3, Ca Tu.

Trước kia, Văn Vũ đã nhìn thấy ảnh chụp của anh ta. Lần này nhìn thấy người thật, ngược lại còn đẹp trai hơn ảnh chụp mơ hồ kia rất nhiều.

Anh ta tầm khoảng 40 tuổi, mặc trường bào mục sư màu đen, phối hợp với ánh mắt thâm thúy lặng lẽ, không thể nghi ngờ gì anh ta là một thục nam rất có mị lực.

Có thể là anh ta cảm thấy có người đang quan sát mình, nên anh ta nhẹ nhàng khép quyển Kinh Thánh trên tay lại, cười thiện ý với Văn Vũ.

“Xin chào, tôi là Ca Tu.”

Văn Vũ gật đầu, đồng thời vươn tay phải ra: “Tôi là Văn Vũ.”

“Ngưỡng mộ đã lâu.”

Nụ cười ôn hòa cùng với vẻ mặt vô cùng thân thiện. Nếu đặt trước mạt thế thì nhất định là rất sát gái.

Chỉ tiếc, sau khi Ca Tu đơn giản khen tặng một câu thì lại lập tức mở Kinh Thánh ra, lại tiếp tục đam mê đọc, giống như trong Kinh Thánh ẩn chứa sức mạnh vô cùng vô tận vậy.

Cảnh này ngược lại khiến Văn Vũ sửng sốt.

Đường Hạo Phi ở một bên cắm một câu: “Cậu muốn tán gẫu thì tìm tôi đây này, tìm anh ta thì coi như cậu tìm lầm người rồi. Người này không thích nói chuyện đâu.”

Cuối cùng, Đường Hạo Phi lại bổ sung một câu: “Vô cùng không thích nói chuyện! Trước kia tôi đi theo anh ta ba ngày, cộng lại thì anh ta nói với tôi đúng ba câu, bình quân một ngày một câu. ‘Ngưỡng mộ đã lâu’, ‘Cảm ơn, không cần đâu’, ‘Tạm biệt’. Tôi hỏi cậu có phục không?”

Văn Vũ không còn lời gì để nói.

……

Chương 576 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!