“Chỉ tiếc là, năng lực này không phù hợp quy tắc của trận chiến xếp hạng trình tự này. Ở đây sẽ không có ai chết, vương quốc chết chóc của Akkad sẽ không được bổ sung , hơn nữa sức mạnh của “mạng” của tử hà có lẽ không được coi là sức mạnh của bản thân Akkad. Anh ta ở trên đấu trường bị người ta giết thì sẽ mất một “mạng”. Anh ta thật xui xẻo…”
Đầu óc của Văn Vũ cũng không chậm chạp, trong khoảng thời gian ngắn đã biết được sự hạn chế của năng lực này. Ở thế giới bên ngoài, đương nhiên không có những thiếu sót giống như Văn Vũ nói. Nhưng trong quy tắc cạnh tranh này, thiếu sót của bản thân Akkad được phóng đại vô hạn.
“Hơn nữa, haizz, sức tấn công của anh ta căn bản không đủ.”
…
Cảnh tượng đúng thật là giống như Văn Vũ nghĩ.
Trận đấu giữa Akkad và Phương Bạch rơi vào cuộc chiến tiêu hao thảm nhất.
Cách tấn công duy nhất của Akkad chính là hai khẩu súng trong tay, sức tấn công của hai khẩu súng tốt, nếu bắn trúng Phương Bạch có thể để lại một số vết máu trên da của anh ta, đồng thời thỉnh thoảng trên cơ thể phân ra một số con rối của vương quốc chết chóc. Đáng tiếc là mấy tên này quá yếu, không thể gây phiền phức cho Phương Bạch, lại còn vô duyên vô cớ mất đi một “mạng”.
Qua đó cũng có thể thấy rằng Akkad hoàn toàn chưa giết đủ cường giả.
Còn Phương Bạch dứt khoát hơn, dựa vào thể chất cơ thể sau khi được kỹ năng tăng cường hoàn toàn nghiền nát Akkad, điên cuồng oanh tạc cậu ta. Nhưng không có ai có thể giết một chức nghiệp giả cấp 5 liên tục mấy chục lần. Đây không liên quan đến sự đối lập sức mạnh mà là quá rườm rà, quá mất thời gian.
Cho đến hiện tại, Văn Vũ cũng coi như đã hiểu được ý đồ sửa chữa Akkad của quân đội. Số lượng lớn cường giả liên tục không ngừng khiêu chiến Akkad, một người giết một “mạng” của anh ta, cuối cùng sẽ giết sạch “mạng” của anh ta.
Giống như những gì Phương Bạch đang làm trên đấu trường bây giờ.
Sau khi nhìn lại, Văn Vũ đột nhiên mất hứng thú với trận đấu này…
Hai người này hoàn toàn không thể kết thúc trận đấu trong một khoảng thời gian ngắn được.
Đưa mắt nhìn xuống phía dưới, ánh sáng trắng nhấp nháy thỉnh thoảng từ trên trời chiếu xuống, còn thứ tự của trình tự được thay đổi liên tục, không mất nhiều thời gian, trên đấu trường nhỏ phía dưới lại xuất hiện bóng dáng của hai cường giả. Trình tự số 10 và một chức nghiệp giả tay cầm trường đao, nhưng trên người mặc một chiếc áo khoác trắng bó sát.
…
Lam Ba cảm thấy rất bất lực, vừa rồi lúc bị ép dịch chuyển, thời gian chuẩn bị mà chủ nhân cho thực sự quá ngắn. Lam Ba miễn cưỡng cởi áo khoác trắng của Ngụy Thiên ra trực tiếp mặc lên người liền bị chủ nhân dịch chuyển.
Nhìn ánh mắt cười như không cười của chức nghiệp giả trước mặt, trên mặt Lam Ba có chút không nhịn được…
“Cậu có đánh không?”
“Thôi bỏ đi. Không ngờ rằng anh cũng đến, tôi nhận thua vậy. Nhưng mà anh ăn mặc như vậy đúng thật là…”
“Đợi đã, cho tôi mượn tạm quần của cậu đi.”
Trình tự số 10 liếc Lam Ba một cái, trực tiếp hết lên ba từ tôi nhận thua. Sau đó Lam Ba mặc chiếc áo khoác trắng chẳng ra làm sao, lộ ra hai cái chân to đầy lông, xuất hiện ở vị trí trình tự số 10 với gương mặt ngại ngùng.
Sau đó, Lam Ba còn chưa kịp điều chỉnh trạng thái, lại một lần nữa bị lôi vào không gian khiêu chiến.
…
Trận chiến xếp hạng trình tự tuy kéo dài không lâu nhưng cho đến hiện tại, đến những cường giả top 10 trình tự đều không tránh khỏi việc không ngừng bị lôi vào không gian khiêu chiến.
Đối thủ của Lam Ba là một độc hành chưa gặp bao giờ.
Trận đấu không có gì để nói, bản thân Lam Ba sở hữu sức mạnh áp đảo, nhưng Văn Vũ lại nghiêm túc nhìn chăm chú vào hư ảnh màu trắng cực lớn trên người Lam Ba, cười như không cười liếc Đường Hạo Phi một cái.
“Mấy người được lắm, đến người chết cũng không bỏ qua.”
Đường Hạo Phi nhún vai không nói gì.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, trận đấu của Lam Ba đã kết thúc.
Dù sao kỹ năng trên người Lam Ba hoàn toàn chính là của Cuồng Lưu. Tổ hợp kỹ năng này thậm chí còn mạnh hơn cả Phương Bạch. Theo tính toán của Văn Vũ, cường giả của quân đội tên là Lam Ba này làm sao cũng có thể đạt được vị trí top 5 trình tự…
Đáng tiếc, giây tiếp theo Văn Vũ liền biết, cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân.
Lam Ba vừa trở về vị trí trình tự số 10, còn chưa kịp thở lại bị lôi vào không gian khiêu chiến.
“Chó chết!”
Lam Ba tức giận chửi một câu, có chút hối hận vừa rồi tại sao mình không khiêu chiến Joshua đầu tiên.
Lam Ba và Joshua đều là cường giả siêu cấp của cộng đồng trái đất, hai người cũng từng gặp nhau. Theo tính toán của Lam Ba, xác suất đánh bại Joshua của mình là 100%.
“Nếu đã như vậy, lần sau sẽ khiêu chiến Joshua, người canh cửa nói gì cũng không tính nữa.”
Lam Ba lầm bầm trong miệng không biết đang nói cái gì, sau đó mới ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Một thanh niên cao lớn, làn da trắng nõn, mái tóc dài màu xanh lam nhạt, cười thận trọng với Lam Ba.
Chương 598 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]