“Văn Vũ! Văn Vũ! Thả tôi ra, ở đây ngột ngạt chết mất.”
Văn Vũ cũng không dám thờ ơ, bản tính con mèo này lạnh lùng kiêu ngạo, không bao giờ thấy gọi Văn Vũ là đại ca mà cứ gọi thẳng tên anh ra.
Mở hồn cảnh thứ năm ra, thân hình đen xì của Victor từ không gian hồn cảnh nhảy vọt ra, sau đó duỗi eo tại chỗ, còn ngáp thêm một cái.
“Cậu ở đây đợi tôi, có chuyện gì cứ để tôi theo giúp.”
Victor dừng lại bổ sung thêm: “Vẫn nhớ giao hẹn giữa chúng ta chứ? Đợi tới khi tổ săn bắt đến, cậu có thể tự mình chiến đấu được thì ứng phó, còn không thì gọi tôi.”
“Nhớ rồi, mày bận thì đi đi.”
“Vậy thôi…”
Victor tỏ vẻ “Cậu biết nghe lời đó”, com mèo béo múp lao thẳng xuống cầu thang.
Chỉ còn lại Văn Vũ với vẻ mặt bất lực và hai con hồn sủng.
Quan hệ của Victor với Văn Vũ so với Độc Nhãn và Tinh thì càng giống như đối tác, có lẽ trời sinh đã vậy, nhân ảnh vẫn tốt hơn một chút, tính tình thì chẳng dễ thương chút nào…
…
Bốn ngày sau.
Còn ba ngày nữa thì ma tai tới.
Tại khu tập trung ở Las Vegas, Văn Vũ đã triệu tập mọi người mở một cuộc họp cuối cùng trước khi ma tai tới – hay nói một cách tiêu cực thì Văn Vũ đang sắp xếp hậu sự!
Trong tình thế không nắm rõ thực lực của tổ săn bắt, Văn Vũ không dám bảo đảm bản thân có thể bị tổ săn bắt giết chết không, một khi bản thân gặp chuyện ngoài ý muốn thì những chuyện khác vẫn ổn thỏa, Độc Nhãn và Tinh còn có Victor là chuyện mà Văn Vũ hoàn toàn không yên tâm.
“Thời gian còn có ba ngày nữa, cánh cổng ma giới sẽ mở ra.”
Văn Vũ ngừng lại chút rồi bổ sung thêm: “Cũng không biết lời nói của chủ nhân chính xác hay không?”
“Cùng với thời gian ma tai tới gần còn có kế hoạch săn bắt trình tự chủng tộc của ma giới, điểm này mọi người đều đã biết rồi, vấn đề chính là ở chỗ tôi và Tần Thiên.”
“Chúng ta thiết lập chiến trường tại hẻm núi Hồng Thạch, cách Las Vegas không gần cũng không xa.”
Văn Vũ nhìn sang Tần Thiên, Tần Thiên khẽ gật đầu với Văn Vũ, đồng thời anh vỗ nhẹ mu bàn tay của Tần Thi Viện đang lo lắng, biểu thị bản thân không sao.
Văn Vũ rời sự chú ý tới cặp anh em có tình cảm tốt tuyệt vời này mà tiếp tục nói.
“Vẫn chưa rõ thực lực của tổ săn bắt, có lẽ tôi và Tần Thiên sẽ dễ dàng đối phó, cũng có lẽ chúng tôi sẽ bỏ mạng ngay trong hẻm núi Hồng Thạch, tôi không thể bảo đảm về những trường hợp này, hôm nay, mục đích của chúng ta mở cuộc họp này là nghĩ ra cách giải quyết các trường hợp khẩn cấp.”
Văn Vũ vừa dứt lời thì Vương Phúc Tài lập tức tiếp lời: “Yên tâm đi, lần này không có vấn đề gì to tát đâu, lão đạo sĩ xem sắc mặt hồng hào của hai người các cậu thì lần này hoàn toàn có may chứ không có rủi đâu.”
Sự gián đoạn này ngay lập phá vỡ bầu không khí nặng nề vùa rồi.
Văn Vũ cũng chưa tin là thật mà chỉ cười nói: “Vậy xin nhận lời chúc của anh.”
“Nhưng những gì cần chuẩn bị cũng không thể thiếu, đợt công kích đầu tiên đối đầu với ma tai này, trước chúng ta hay trước đó loài người đều chưa từng đối mặt, đương nhiên chưa có bất kỳ biện pháp phản kháng nào nên chúng ta chỉ có thể dựa vào bất biến ứng vạn biến thôi!”
“Sau đó một ngày, tôi và Tần Thiên sẽ tới khách sạn Hồng Thạch chuẩn bị, những người khác sẽ ở lại đây và nhận sự chỉ huy của Claus.”
Ngay khi giọng nói của Văn Vũ vừa dứt thì Claus lập tức trả lời: “Công việc chuẩn bị của chúng tôi đã hoàn tất, chủ yếu là ở phía cậu, huy là để Arthur và Vương Phúc Tài đi cùng với cậu, thực lực của bọn họ đều rất giỏi, có thể trợ giúp cậu một tay.”
“Không cần đâu.”
Văn Vũ lắc đầu.
Mặc dù số hiệu trình tự của Arthur và Vương Phúc Tài đều rất cao nhưng thực lực của họ vẫn cách quá xa Văn Vũ, e không thể nói là giúp được gì mà chỉ tự tìm đường chết.
Vừa nói xong lời, Văn Vũ tiếp tục: “Ngộ nhỡ, tôi nói là ngộ nhỡ thôi, tôi và Tần Thiên xảy ra chuyện gì thì Arthur và Vương Phúc Tài.”
Văn Vũ nhìn sang hai người họ trịnh trọng nói: “Sau này Hội liên hợp hỗ trợ độc hành giả sẽ giao cho hai người, điều này rất quan trọng, bởi vì Hội liên hợp hỗ trợ độc hành giả là nơi bảo vệ những độc hành giả khỏi sự nguy hiểm của quân đội, còn nữa, nếu có thể thì cố gắng thay tôi trông nom Las Vegas và em gái của Tần Thiên.”
Văn Vũ nhìn hai người họ gật đầu rồi quay sang Victor.
“Nếu tao xảy ra bất cứ chuyện gì, mày chăm sóc tốt cho Vô Diện nhé, Độc Nhãn và Tinh thì không sao, không có tao thì chúng cũng vẫn sống tốt, còn Vô Diện thì khác.”
Mặc dù Vô Diện không có được ý thức nhưng vẫn là hồn sủng của Văn Vũ, tình cảm của Văn Vũ dành cho Vô Diện không hề thấp chút nào.
Victor gật đầu: “Đừng lo lắng.”
Văn Vũ nhìn thấy nét mặt đầy nghiêm túc của Victor đột nhiên bật cười: “Đây chỉ là trường hợp ngoài ý muốn thôi, theo tính toán của tôi, nếu ngay cả tổ săn bắt mà tôi cũng không đối phó được thì loài người không còn chút hy vọng nào rồi.”
Chương 644 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]