Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 647: CHƯƠNG 647: SẮP TỚI 3

Hai người không mất nhiều thời gian đã vào trong một tòa nhà hai tầng nhỏ hơi bẩn và tồi tàn.

“Đại nhân tới rồi.”

Người phía trước quay đầu lại kính cẩn nói với người khoác áo choàng đen phía sau, hơi khom lưng và chỉ về hướng tầng trên.

“Đại ca đang đợi ngài ở tầng trên.”

“Ừ.”

Người khoác áo choàng đen tất nhiên là Akkad, khẽ gật đầu rồi đưa tay lên đâm vào ngực người dẫn đường, những tia máu bắn ra, Akkad móc ra một trái tim mềm mại…

“Chậc chậc chậc, mặc dù không biết tên nhãi này chọc tức đại nhân Akkad thế nào nhưng giết rất hay! Đại nhân Akkad muốn hắn ta chết thì hắn khó mà sống nổi!”

Cùng giọng nói đó là âm thanh của một loạt tiếng bước chân vang lên từ cầu thang, Vạn Bình mặc bộ đồ trắng cùng với hai thuộc hạ chậm rãi bước vào.

“Kéo cái xác ra cho chó ăn.”

Vạn Bình nói với thuộc hạ rồi cười mà bước đến bên Akkad.

“Thưa Đại nhân, căn phòng này chính là nơi tôi chuẩn bị cho ngài ẩn náu, mặc dù bên ngoài nhìn có cũ nát một chút nhưng tôi đã cho thuộc hạ sửa sang lại bên trong, hay là ngài lên tầng xem qua trước?”

Akkad nhìn sơ qua xung quanh, bày trí bên trong của tòa nhà nhỏ này quả thực rất tốt, nhìn có vẻ như đã được sắp xếp cẩn thận.

Akkad khẽ gật đầu đưa bàn tay phải còn dính đầy máu xoa lên đầu của Vạn Bình.

“Không tồi nhưng ngươi đảm bảo an toàn chứ?”

Cho dù máu nóng và nhớt từ từ chảy xuống, Vạn Bình vẫn không hề thay đổi sắc mặt, gật đầu nhẹ: “Tuyệt đối an toàn ạ.”

“Được rồi, làm rất tốt, còn nữa, mỗi ngày giao cho ta mười…không, hai mươi người, thường ngày không được làm phiền ta.”

Vạn Bình nở nụ cười nói: “Đại nhân, ngài còn chưa rõ tình hình khu tập trung Yến Kinh lúc này ư.”

Akkad nghe được những lời này, bỗng nhiên nhìu mày: “Sao vậy? Hai mươi người khó hả?”

“Dạ không! Thưa đại nhân, hai mươi người quá ít ạ, tôi nghĩ cho dù mỗi ngày ở khu ngoại thành thiếu một trăm người cũng sẽ không có ai để ý tới!”

Akkad có chút kinh ngạc nhìn Vạn Bình, tuy nhiên không ngờ rằng có người cảm thấy nhiệm vụ chưa đủ nặng nề mà chủ động tăng lượng công việc cho bản thân!

Lúc sau, Akkad nở nụ cười vỗ vai Vạn Bình, làm dính vài dấu tay đẫm máu dính lên bộ quần áo trắng tinh của Vạn Bình.

“Ngươi rất tốt, tốt lắm, để biểu dương thái độ phục vụ nhiệt tình này của ngươi đối với ta, ta quyết định hôm nay không giết ngươi nữa, ngươi thấy sao?”

“Cảm ơn đại nhân ban ân ạ.”

Trong túp lều thấp dột nát bên đường ở khu ngoại thành.

Một bóng người tiều tụy nằm trên mặt đất, bất động như thể đã chết.

Đột nhiên có một vòng xoáy trắng bạc xuất hiện ở bên cạnh bóng người, sau đó ánh sáng màu bạc phóng ra, trong nháy mắt bóng người đã biến đâu mất mà vòng xoáy màu bạc cũng từ từ tan biến!

Thời gian và địa điểm xuất hiện của bảo địa không có quy luật, nó có thể xuất hiện ở nơi sâu nhất dưới biển lớn, nơi mà con người không bao giờ chạm tới được, nó cũng có thể xuất hiện trên không trung ở độ cao mười nghìn mét, tất nhiên là cũng có thể đột ngột xuất hiện trước mặt con người, một chức nghiệp giả nào đó đã mất cảnh giác và bị hút vào trong bảo địa.

Bóng người nằm trên mặt đất này chính là một ví dụ điển hình nhất, giải thích hoàn hảo cho mọi người tại sao gọi là “của từ trên trời rơi xuống” hay còn là tai họa? Ai hay chứ?

Sau khi vòng xoáy bạc tan biến thì không còn một chút dấu vết của bóng người ở trong túp lều nữa.

Cho tới khi có tiếng bước chân khe khẽ từ xa tiến lại gần.

“Chú Diệp Nam, chú Diệp Nam, cháu bưng cháo của chú tới rồi, chú ăn chút đi.”

Sau đó, túp lều được mở ra, Trịnh Diệp mặc một bộ quân phục hơi rộng bước vào, nhưng túp lều trống trải không có người.

“Ơ? Người đâu rồi?

Trịnh Diệp nghi hoặc gãi gãi đầu, nhanh chóng kiểm tra một vòng xung quanh túp lều, cho tới khi thấy bộ đàm trên người phát ra một hồi mệnh lệnh: “Trịnh Diệp đang ở đâu? Không đủ người để phân phát lương thực cứu trợ rồi, mau trở về tiếp nhận nhiệm vụ!”

“Trịnh Diệp đã rõ.”

Trịnh Diệp nhanh chóng đáp lại, sau đó lại đi vòng quanh túp lều một vòng, rồi đặt cái bát sứ đựng cháo ở cửa lều, không biết trong miệng đang lẩm bẩm cái gì, lúc này mới chịu quay người rời đi.

Tại Tây Ban Nha, một con tinh tinh siêu khổng lồ với chiều dài cơ thể gần một trăm mét nằm trên mặt đất, trên tay ôm một thân cây dài tới ba mươi mét.

Tinh tinh ôm thân cây to vào lòng giống như ôm một thanh gỗ không vừa tay, thật không may, đây là ‘vũ khí’ tiện dụng nhất mà một con hắc tinh tinh có thể tìm thấy rồi.

Lúc này, hắc tinh tinh đang nằm trên mặt đất nhàn nhã gãi rận trên người…Nói là rận nhưng thực ra mỗi con dài khoảng ba mươi xen - ti - mét, con rận đột biến khổng lồ như vậy có thể coi là hiếm thấy.

Ở đằng xa, Camille cưỡi trên bạn đồng hành thần thú chủng của mình là con kỳ lân trắng, từ từ tiến lại gần con tinh tinh như một tên trộm, đáng tiếc, hình dáng của con kỳ lân quả thực rất bắt mắt và chưa đợi nó tới gần thì tinh tinh đã phát hiện ra.

“Khò khè khò khè…”

Một loạt âm thanh trong miệng tinh tinh phát ra, giọng điệu cực kỳ đe dọa, nhưng kỳ lạ là con tinh tinh không lập tức tấn công Camille mà thay vào đó thúc vào mông của cô ấy và phát ra một tiếng rắm lớn.

Chương 647 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!