Một giây sau, dây yêu biến dị chui ra từ khôi giáp rỗng tuếch. Nó chậm rì rì bò tới chỗ một tên Arthur tiếp theo.
Chưa qua mười phút sau, bốn tên Arthur vong giả đều bị hấp thụ. Mà giới hạn thể chết trong cơ thể Văn Vũ đã trực tiếp tăng lên hơn 80 điểm!
Có thể tưởng tượng được, thời gian tăng tốc mạnh mẽ càng dài thì Văn Vũ càng tạo ra sự chênh lệch càng lớn giữa cậu và các chức nghiệp giả khác.
Đây chính là hiệu ứng quả cầu tuyết.(*)
(*) quả cầu tuyết càng lăn càng to giống như hấp thụ càng nhiều càng lớn mạnh.
……
Dây yêu biến dị hấp thụ hai tên Arthur phục chế thể xong xuôi, thế mà lại xuất hiện gợn sóng nho nhỏ biến đổi nho nhỏ.
Chỉ là, mặc dù có một cơ hội khởi tử hồi sinh nhưng đối với Văn Vũ mà nói, đó cũng chẳng tính là phiền toái gì cả.
Sau khi nhẹ nhàng thu quân, dây yêu biến dị lại tốn thêm năm phút hấp thụ năng lượng. Lúc này chiến trường mới rơi vào yên lặng.
Có thể đã nhận ra điều gì đó, trong khoảng thời gian ở bên trong này, toàn bộ kết giới tử quang lai tạo không xuất hiện thêm con rối nào nữa.
Mà Arthur ở bên cạnh cũng cảm nhận được hiện tượng có phần quỷ dị này.
“Có phải do năng lượng không đủ dùng không? Không thể nào…..”
Nghe được âm thanh Arthur lẩm bẩm, Văn Vũ khẽ lắc đầu.
“Có người đã phát hiện ra tôi tiến vào đây, cho nên đương nhiên sẽ không phái thêm mấy con rối ra chịu chết nữa!”
Nghe vậy, Arthur khó hiểu nhướng mày hỏi, “A? Cậu biết rõ tình huống ở nơi này?”
Văn Vũ gật đầu trả lời, “Biết, nhưng phương pháp xử lý cực kỳ khó giải quyết…”
Nghĩ vậy, Văn Vũ nhanh chóng thay đổi chủ đề.
“Chuyện này đợi lát nữa chúng ta tập hợp lại rồi nói tiếp, bây giờ anh khênh Tần Thiên trước rồi chúng ta cùng đi tìm Victor!”
Arthur há to miệng nhưng cũng không tiếp tục đặt thêm câu hỏi nữa. Anh ta quay người vác Tần Thiên đang không ngừng uống thuốc trị liệu sơ cấp lên rồi đi theo Văn Vũ tìm Victor.
Nhắc đến chuyện này, anh chàng Tần Thiên cũng đúng là xui xẻo.
Mặc dù không biết Tần Thiên làm thế nào có thể đạt được thực lực của Trình tự số bốn, nhưng kể từ khi ma tai bắt đầu cho đến nay, tính ra Tần Thiên uống thuốc chữa trị còn nhiều hơn cả nước. Ngay cả Văn Vũ cũng phải khâm phục anh ta mạng cứng.
Không tới ba phút đồng hồ, Văn Vũ đã dẫn theo Vô Diện, Arthur và Tần Thiên vội vàng chạy tới vị trí chiến trường mà Victor đang ở.
Tuy nhiên khu vực phòng hộ mà Victor chịu trách nhiệm lại không hề xuất hiện bất kỳ sai lệch nào…
Từ đằng xa Văn Vũ đã thấy Victor quấn lấy không buông với con ma vật khổng lồ ba đầu trông giống lợn rừng. Đánh giá toàn bộ quang cảnh của chiến trường thì Victor cũng không hề rơi vào tình thế bất lợi nào…
Đối mặt với loại quái vật ba đầu đỉnh phong cấp năm da dày thịt béo này, hơn nữa cách chiến đấu thiên về lấy mạng đổi mạng. Đối với Victor không giỏi về đối đầu trực diện mà nói, đến bây giờ vẫn chưa đổ một giọt máu nào, coi như những gì Victor đã làm không thể nói là xuất sắc nhưng ít nhất cũng không quá tệ.
Mà thời điểm khi Văn Vũ lao đến kia, số phận của con quái vật ba đầu nhân bản trước mặt Victor đã được chú định.
Năm phút sau.
Dây yêu Thông Thiên với màu xanh ngọc bích dường như trở nên rắn chắc và thô hơn một chút so với ban đầu, chậm rãi xuất hiện từ trong lòng bàn tay Văn Vũ, sau đó ngửi thấy mùi máu tươi, cả cơ thể ngay lập tức sống lại, rất nhanh đã bò lên người con quái vật ba đầu đang bị trói chặt trên đất.
Sau đó là quá trình hấp thụ tàn nhẫn.
Văn Vũ cảm nhận được luồng nhiệt khổng lồ truyền đến từ dây yêu Thông Thiên không khỏi thoải mái rên lên một tiếng.
Giới hạn về thể chất cơ thể được nâng lên, cảm giác đó giống như hít thuốc phiện vậy hoàn toàn khiến cho Văn Vũ muốn dừng lại mà không được.
Victor trực tiếp thở phào nhẹ nhõm khi thấy mọi rắc rối đã được xử lý sạch sẽ. Trận chiến vừa rồi đối với Victor người không giỏi đánh trực diện mà nói, áp lực cũng không hề nhỏ.
Victor nhanh chóng thu nhỏ thân hình lại, sau đó khẽ nhún người, trực tiếp nhảy lên vai Văn Vũ.
“Cũng may là cậu đến sớm, nếu không chúng ta chết chắc rồi…”
Giọng nói Victor tràn ngập vui mừng.
"Ai…"
Văn Vũ khẽ thở dài một tiếng, nhưng vẻ mặt không hề thả lỏng chút nào.
"Còn nhớ những gì tao vừa nói hay không? Lần này e rằng sẽ có rất nhiều người chết. Bởi vậy mặc dù tao đã kịp thời trở lại, nhưng không có nghĩa là vấn đề đã được giải quyết, trên thực tế, rắc rối của chúng ta không hề thay đổi."
Văn Vũ dừng lại rồi nhìn Victor với sắc mặt hơi khó coi.
"Thậm chí tao còn đang nghi ngờ liệu có phải lần này tự mình rơi vào bẫy hay không?"
Ánh mắt Victor tối sầm lại, khẽ cúi đầu.
"Chuyện đó…tôi xin lỗi…"
"Không cần phải xin lỗi, là do tao lừa chúng mày…hay nói đúng hơn là chúng ta đã lừa đám người thực lực yếu ớt kia!"
Văn Vũ nói xong, vỗ nhẹ lên bộ lông mềm mại của Victor, sau đó cắt ngang câu hỏi mà Victor đang định thốt ra, rồi nói với tất cả mọi người đang có mặt ở đó.
“Quay lại khách sạn Hồng Thạch trước đã, gọi cho Claus nữa, tôi sẽ giải thích chi tiết tình hình hiện tại cho mọi người!”
Tại khu vực lân cận của khách sạn Hồng Thạch, những trận tấn công và phòng thủ ác liệt vẫn tiếp tục diễn ra.
Chương 689 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]