“Nói một cách đơn giản thì phương pháp thứ hai chính là dựa vào giới U Minh và năng lực Hắc ám để tạo thành một khu vực lớn, dùng khu vực này càn quét tìm kiếm vị trí của Marat, sau đó giết chết kẻ này!”
“Tất nhiên là mọi người cũng phải suy nghĩ kỹ càng đến những rủi ro đi kèm với phương án này. Đầu tiên, tôi và Victor không dám chắc chắn về thời gian tìm kiếm, bời vì Marat có thể chạy lòng vòng ở bất cứ đâu. Thế nên chúng tôi cần tăng tốc độ để giảm thiểu những sơ hở trong quá trình tìm kiếm. Mọi người có lẽ không theo kịp tốc độ này, điều này có nghĩa là mọi người đã thoát khỏi sự bảo vệ của tôi và Victor. Trong khoảng thời gian này, Ma tộc có phát động công kích không? Cường độ công kích như thế nào… Những chuyện này chúng ta hoàn toàn không biết!”
“Thứ hai, khi tôi tìm thấy Marat, tôi không biết hắn ta sẽ dùng thủ đoạn gì để ngăn chặn những đòn tấn công của tôi. Hắn ta có thể sẽ tìm lực lượng giúp đỡ, hoặc chiến đấu kéo dài thời gian, điều này tôi cũng không thể xác định được.”
“Nói tóm lại, nếu chọn phương án hai thì trong lúc thực hiện sẽ có một khoảng thời gian tự lập. Trong khoảng thời gian này, sự an toàn của mọi người, của những thú biến dị và những chức nghiệp giả khác đều phải dựa vào năng lực của mỗi người.”
Sau khi nói xong, Văn Vũ thở phào một hơi, bưng chén trà uống một ngụm.
Sau đó, cậu lại nặng nề nhắc nhở một câu.
“Số lượng thương vong chắc chắn sẽ rất lớn!”
…
Sau một khoảng thời gian im lặng, Claus lên tiếng đầu tiên.
“Cứ chọn phương án số hai đi.”
So với chuyện cứ nằm chờ chết ở đây thì thà chiến đấu một trận, ít nhất cứ ra khỏi đây rồi nói tiếp!
Nhưng Victor lại hơi lưỡng lự.
“Không thể giữ nguyên trạng thái hiện tại sao? Một khi năng lực hắc ám của cậu được kích hoạt thì không con ma vật nào có thể tiến vào đây được!”
Văn Vũ lắc đầu.
“Đúng là ma vật không thể tiến vào đây, nhưng bọn chúng cũng có thể lựa chọn vây ở bên ngoài chứ không vào thế giới Hắc Ám. Nếu như bọn chúng không vào được, không có ma vật bổ sung thì thể lực của tao cũng không chống đỡ được bao lâu nữa. Cho dù uống thuốc trị liệu thì cũng không ăn thua, thế giới hắc ám của tao không thể chịu nổi sự công kích của tám mươi một trăm bản sao Tần Thiên đâu!”
Hơn nữa, Ma tộc cũng có trí khôn, nếu biết mọi chuyện chưa hữu dụng thì chúng sẽ chủ động né tránh.
“Nhưng mà…”
“Được rồi Victor.”
Claus thấy Victor vẫn còn muốn nói thêm thì chủ động lên tiếng ngắt lời nó.
“Thực ra bây giờ đã không còn cách nào khác nữa rồi. Thay vì ngồi chờ chết ở đây thì chúng ta cứ chủ động tấn công. Phương án hai ít nhất vẫn có thể bảo đảm sự sống cho một ít con người và thú biến dị. Nếu lựa chọn những phương án khác thì ngoại trừ mày và Văn Vũ thì chẳng còn mấy người có thể sống sót nữa đâu.”
Claus đúng là vô cùng sáng suốt. Thực ra hai phương án này đối với Văn Vũ mà nói đều không khác nhau là mấy. Nếu lựa chọn phương án thứ nhất, Văn Vũ nhất định sẽ là người sống lâu nhất, nhưng lại không có cách nào cứu người. Phương án thứ hai Văn Vũ cũng có thể lựa chọn, chỉ cần Victor không chủ động tìm đến cái chết.
Mặc dù mức độ nguy hiểm lớn hơn một chút, nhưng nếu cả Claus và Victor đều chọn phương án thứ nhất thì Văn Vũ cũng không ngại đồng hành cùng cư dân Las Vegas trong chặng đường cuối cùng.
…
Victor yên lặng một lát, cuối cùng gian nan gật đầu.
Mặc dù đó là một sự lựa chọn vô cùng khó khăn, nhưng tình huống bây giờ đã như thế này rồi, không có phương án nào tốt hơn phương án hai nữa.
Văn Vũ nhanh chóng nói: “Nếu mọi người đã quyết định xong thì Claus và Victor đi chuẩn bị hàng phòng ngự đi, tôi có thể duy trì thế giới hắc ám khoảng mười phút nữa. Mười phút sau tôi sẽ hủy bỏ thế giới hắc ám.
Claus và Victor gật đầu, đứng dậy đi xuống lầu.
Trong phòng họp chỉ còn lại ba người Văn Vũ, Tần Thiên và Arthur.
…
“Nắm chắc bao nhiêu phần trăm?”
Sắc mặt Tần Thiên vẫn tái nhợt, nhìn thấy Claus và Victor ra ngoài thì lập tức hỏi Văn Vũ.
Văn Vũ lắc đầu.
“Căn bản chẳng nắm chắc được chút nào! Tôi không biết thực lực của Marat mạnh bao nhiêu. Thực ra vừa rồi có một câu tôi vẫn chưa nói, tiền đề của phương án thứ hai là tôi có thể giết chết Marat. Thế nhưng, nếu như thực lực của Marat vượt qua sức tưởng tượng của tôi, nếu như tôi không biết được Marat…”
“Vậy thì chết chắc rồi đúng không?”
Văn Vũ gật đầu, xem như thừa nhận suy đoán của Tần Thiên.
“Hô!”
Tần Thiên thở hắt ra một hơi, anh ta cũng vô cùng áp lực với tình huống gay go hiện tại.
“Hai người cũng chuẩn bị sẵn sàng đi, chờ khi nào bắt đầu thì áp lực của hai người chắc chắn sẽ rất lớn. Cầm theo bộ đàm, nếu không thể chịu đựng được nữa thì liên lạc với tôi, tôi sẽ cố gắng quay lại trong thời gian sớm nhất!”
“Hiểu rồi!”
…
Chương 696 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]