Văn Vũ không biết Ma tộc chuẩn bị thứ này trong bao lâu, nhưng tình huống rất rõ ràng, khi khoảnh khắc thiên thạch rơi xuống, nếu mình không chạy xa một chút, thì đó chính là kết cục không chết thì cũng bị thương. Hơn nữa, thế giới bên ngoài còn không biết có bao nhiêu cường giả Ma tộc, một khi bị thương, đừng nói cứu người, mình có thể sống đã là không tồi rồi!
Cho nên……
Tai vạ đến nơi vẫn là từng người bay đi……
……
Mà người thứ hai mơ hồ nhìn thấy thiên thạch là Tần Thiên.
Khi Văn Vũ đánh vỡ trung tâm điều khiển trung khu trong nháy mắt, đối thủ của Tần Thiên —— ba gã thể phục chế lập tức cứng đờ.
Tần Thiên nhạy bén nắm giữ được tình huống này.
Bổ ra mấy kiếm đơn giản, dưới tình huống không còn sức hành động, năng lực phòng ngự của Tần Thiên thể phục chế chỉ là một tờ giấy so với Arthur.
Dễ dàng xé nát thân thể của ba gã thể phục chế, Tần Thiên nhìn tình hình trận chiến khiến anh ta có phần khó hiểu, một lúc lâu sau mới phản ứng lại.
Tần Thiên nghĩ đến chắc là Văn Vũ thành công rồi.
Giây tiếp theo, Tần Thiên cảm giác lá chắn ngăn cách của kết giới tử quang lai tạo đang chậm rãi biến mất, anh ta quay đầu nhìn xung quanh.
Ma ảnh bên ngoài chớp động —— Điều này không có gì ngạc nhiên cả. Ma tộc chắc chắn sẽ thiết lập một vòng vây khác bên ngoài kết giới tử quang lai tạo. Đây là một chiến thuật và chiến lược rất đơn giản.
Mà điều này cũng có nghĩa trận chiến vẫn chưa kết thúc!
Sau đó, Tần Thiên cảm thấy trên đỉnh đầu có động tĩnh khá. Anh ta ngẩng đầu, mơ hồ nhìn thấy nguồn sáng rất lớn trên bầu trời……
……
Tầm mắt Tần Thiên có chút mơ hồ, anh ta đang cẩn thận phân biệt vật thể Vị Tri trên bầu trời.
Mãi đến khi hai chữ “chạy mau” của Văn Vũ vang vọng khắp khu vực, lúc này Tần Thiên mới giật mình.
Đó hình như là một thiên thạch……
Giây tiếp theo, Tần Thiên trực tiếp quay người, chạy như điên về phía khách sạn Hồng Thạch.
Tuy hướng đó cách trung tâm thiên thạch rơi xuống nhất……
Tuy mình làm như vậy thì rất có thể sẽ đặt bản thân vào chỗ nguy hiểm……
Nhưng đó là người thân duy nhất của mình.
Nghĩ đến đây, tâm lý của Tần Thiên lập tức nôn nóng lên.
Nhìn từ góc độ cấp bậc năng lượng và tốc độ thành hình của thiên thạch —— cho dù mình chạy về khách sạn Hồng Thạch thì có thể cũng không trốn thoát phạm vi nổ của thiên thạch —— mình sẽ không chết, nhưng Tần Thi Viện nhất định sẽ bị sóng xung kích đánh tan không còn một mảnh.
Nhưng đối với Tần Thiên mà nói, mặc dù hy vọng có xa vời thì cũng luôn muốn thử một lần.
….
Ở bên ngoài.
Mảnh thiên thạch rơi giữa không trung.
Dưới sự điều khiển của ba con ma vật giống nhau, thiên thạch càng ngày càng lớn hơn, đồng thời dao động năng lượng trên đó càng ngày càng mạnh.
Loài ma chủng đứng hàng đầu cẩn thận đánh giá hiệu quả của kỹ năng giết người và làn sóng dao động năng lượng chưa tiêu tan trong kết giới nuôi dưỡng của ánh sáng màu tím, sau đó phóng ra một làn sóng linh hồn đánh vào hai con ma chủng cùng tộc phía sau.
"Được rồi, chuẩn bị đáp xuống!"
"Tuân lệnh!"
"Tuân lệnh!"
Trong một giây tiếp theo, ba Ma chủng đồng thời cắt đứt năng lượng đầu ra của các kỹ năng, sau đó quay đầu bỏ chạy.
Kỹ năng của riêng từng con là gì, ba con ma vật đều biết trong lòng …
Sức mạnh của gã to lớn này …
Đủ để được gọi là một kỹ năng cấp chiến lược!
Đánh giá sức mạnh của các kỹ năng thiên thạch giáng xuống, e rằng tốc độ hoàn thành nhiệm vụ lần này sẽ khá nhanh!
……
Trong kết giới tử quang lai tạo, Tần Thiên không tiêu phí mất một phút đồng hồ nào đã phóng nhanh tới khách sạn Hồng Thạch.
Khách sạn Hồng Thạch hoang tàn khiến trái tim Tần Thiên đột nhiên run lên.
Tần Thiên vừa rồi có thể nghe thấy tiếng gầm rú, nhưng khi quay lại đây, trong lòng anh chẳng qua là vẫn còn hy vọng vì thế nên nhanh chóng chạy vào khách sạn Hồng Thạch này đây.
Cho dù nhìn thấy hai bản sao Arthur cứng ngắc, Tần Thiên vẫn bất động, trực tiếp tiến vào tầng hầm.
Nơi anh bước vào, trên sàn nhà đầy cảnh máu me nhếch nhác.. …
Trái tim Tần Thiên không tự chủ được mà chùng xuống.
Tần Thiên sững sờ đứng ở nơi đó gần mười giây lâu mới có phản ứng lại. Anh nhanh chóng lấy ra máy liên lạc, trực tiếp quay số liên lạc của Arthur.
"Bíp bíp…"
Hai âm thanh bận rộn liên tiếp lóe lên cho đến khi một giọng nữ hơi yếu vang lên từ đầu dây bên kia.
"Alo…ai vậy……"
Tiếng gió "lao xao lao xao" cùng với giọng nữ khiến chất lượng giao tiếp của hai bên khá tệ, nhưng giọng nói đứt quãng này rơi vào tai Tần Thiên, tựa như là nốt nhạc đẹp nhất trên đời.
"Tôi là Tần Thiên, em gái tôi là cô sao?"
"Là em… anh… em và Arthur… ở cùng nhau… nhanh chạy…"
Tần Thi Viện chưa kịp nói xong, một tiếng "rầm" vang lên, sau đó là một trận chấn động dữ dội. Đồng thời, máy liên lạc dường như bị ảnh hưởng bởi một số năng lượng không xác định, một loạt âm báo bận rộn vang lên trong máy liên lạc và không có thêm tin nhắn nào được nhận.
Tần Thiên lúc này mới đột nhiên có phản ứng. Tình hình hiện tại……
Dường như bên ấy đang ở trong một tình huống nguy hiểm hơn so với…
……
Chương 716 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]