Chức nghiệp giả gọi là đại ca kia, cây bút trong tay bị bẻ gãy.
Im lặng một lúc, “Đại ca” mới từ từ nói.
“Làm không tồi, tôi biết rồi, anh lui về đi.”
Sua khi chức nghiệp giả từ từ rời đi, địa ca, cũng chính là Vạn Bình, từ từ siết chặt nắm tay, trong miệng lẩm bẩm 4 chữ.
“Âm hồn bất tán…”
Ngồi tại chỗ suy nghĩ một lúc lâu sau, Vạn Bình chậm rãi giãn mày.
“Đây thật đúng là phiền phức lớn…… Haizz…… Xem ra, ngày lành lại kết thúc rồi.”
Vạn Bình nghĩ thông suốt những điều đó, anh ta quyết đoán đứng dậy cầm lấy áo khoác treo ở một bên, trực tiếp đi ra cửa.
Không thể không nói, khi Vạn Bình trong trạng thái tinh thần bình thường thì đầu óc quả thật không tồi.
Danh tiếng của mình ở nơi tập trung ngoại thành Yến Kinh lớn như vậy, không nói mọi người cũng biết, ít nhất trong quân đội nhất định có lập hồ sơ.
Mà ở loại tình huống này khiến Văn Vũ biết mình đang ở Yến Kinh, sẽ xảy ra chuyện gì……
Nghĩ đến đây, Vạn Bình đã có thể tưởng tượng ra kết cục bi thảm của bản thân……
Mà so với mạng nhỏ của mình thì thế lực gì đó thật sự không quan trọng.
……
Cúp máy liên lạc, Vạn Bình ra khỏi phòng. Dọc theo hành lang tối tăm, anh ta đi thẳng tới trước cửa phòng núp ở góc của tầng lầu.
Anh ta nhẹ nhàng gõ vang cửa phòng. Một giọng nói khàn khàn quỷ dị truyền ra.
“Ai?”
“Là tôi.”
“Kẽo kẹt.”
Cửa được mở ra, Vạn Bình trực tiếp đi vào phòng. Vạn Bình ngửi thấy mùi máu gay mũi trong phòng, anh ta chậm rãi nhăn chặt mày.
“Akkad, anh lại mang đồ ăn về à?”
Trong bóng tối, hai chấm đỏ nhấp nháy chậm rãi xuất hiện, giống như đôi mắt của ác ma, đầy sát ý và hiểm độc, nhìn thẳng vào Vạn Bình cách đó không xa.
Sau một lúc lâu, tia sáng đỏ chậm rãi tiêu tán, giọng nói hoàn toàn không bình thường của Akkad vang lên.
“Đồ ăn mà anh có thể cung cấp đã quá ít, thương thế của tôi cấp bách. Ca Tu và Vincent còn ở xung quanh lùng bắt tôi, tôi cũng hết cách……”
Cuộc đối thoại giữa Akkad và Vạn Bình cũng đã không còn phân chia cấp trên cấp dưới gì nữa. Như thế xem ra, trong khoảng thời gian này, giữa hai người ngược lại đã xảy ra không ít chuyện.
“Tra được tin tức của Ca Tu chưa?”
Sau một lúc lâu, giọng nói thâm trầm quỷ dị, giống như dây thanh bị xé rách truyền ra từ trong bóng đêm. Nghe vậy, Vạn Bình chậm rãi lắc đầu.
“Lại không biết Ca Tu chạy đến chỗ nào rồi…… Nếu không phải lúc trước anh lộ ra dấu vết, thì cũng sẽ không bị Ca Tu bắt được, thì sao sẽ rơi vào hoàn cảnh hôm nay chứ? Akkad đại nhân……”
Trong giọng nói của anh ta nồng đậm ý trêu chọc khiến cả người Akkad trong bóng đêm tiết ra sát ý.
Nhưng Akkad bị thương nặng ở trước mặt Vạn Bình, đối lập mạnh yếu vô cùng rõ ràng —— Akkad cũng không phải đối thủ của Vạn Bình!
Yên lặng thời gian dài, chờ sau khi sát khí và phẫn nộ trong lòng Akkad bình phục lại, anh ta lại nói.
“Vậy cậu tới làm gì?”
Vạn Bình híp mắt, nhìn về phương hướng của Akkad, giống như là đang tính toán gì đó. Anh ta nghe thấy lời Akkad, khóe miệng anh ta nở nụ cười lạnh nhỏ đến mức không thể phát hiện.
“Thông báo với anh một việc, hiện tại chúng tôi phải đi rồi.”
“Đi? Vì sao phải đi, thương thế của tôi còn chưa khỏi hẳn……”
“Bởi vì kẻ địch của tôi sắp đánh tới cửa rồi.”
Vạn Bình nhanh chóng ngắt lời Akkad.
“Kẻ địch? Kẻ địch nào có thể khủng bố hơn Ca Tu và Vincent chứ.”
“Ha ha…… Hắc hắc hắc hắc…… Ha ha ha ha.”
Nụ cười nơi khóe miệng Vạn Bình càng lúc càng lớn, âm thanh càng lúc càng to lớn vang dội, ánh mắt anh ta nhìn về phía Akkad giống như đang nhìn một mâm đồ ăn mỹ vị.
“Đại nhân Akkad…… đã quên nói với anh, haizz, thật ra, tôi có kẻ địch cũ…… Chậc chậc, hiện tại kẻ địch cũ này của tôi đang ở nơi tụ trung Yến Kinh, chắc là nhanh chóng sẽ tới tìm tôi gây phiền phức.”
“Ồ, đúng rồi, tôi hình như vẫn chưa nói với anh, kẻ địch này của tôi tên là Văn Vũ. Lại còn một tin tức không tốt, trước mắt Văn Vũ rất có thể đang hợp tác với quân đội, tìm được nơi này của tôi là vấn đề sớm hay muộn thôi, cho nên là ở lại đây đợi đám người đó tới bắt anh hay là đi cùng tôi, anh xem đi.”
Vạn Bình nói xong, không để ý tới tiếng thở dốc nặng nề trong bóng đêm của Akkad, anh ta quay người ra ngoài.
“Đúng rồi, Akkad, thời gian chỉ còn mười phút, cho nên anh nhanh chóng dọn dẹp những rác rưởi trên mặt đất của anh đi, rửa sạch mùi hôi thối trên người anh nữa!”
Nói xong câu cuối cùng, Vạn Bình đóng mạnh cửa phòng của Akkad lại, chỉ để lại thân hình Akkad ẩn mình trong bóng đêm cùng máu tươi hôi thối khắp phòng.
……
Thân lâm vào cảnh ngục tù…….
Có thể là câu miêu tả chân thật tình cảnh hiện tại của Akkad nhất!
Từ sau khi đạt được Tử Hà (chủng tộc cấp nội tình), Akkad chưa từng suy yếu giống như hai ngày nay. Mỗi một tấc da trên người đều tràn ngập mùi hư thối cùng sự sốt ruột.
Hồi tưởng lại tất cả chuyện đã xảy ra ở nơi tập trung Yến Kinh, tất cả mọi chuyện, mọi sự trùng hợp chậm rãi kết nối thành một tuyến.
Lúc trước, khi Vạn Bình chủ động nương nhờ vào Akkad, thì trong lòng Akkad rất hiểu Vạn Bình nhất định là có yêu cầu với mình.
Chương 747 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]