Nhưng càng đến gần tương lai thì lực cản lại càng lớn. Quá khứ là những điều chắc chắn vì đã trải qua rồi, nhưng tương lai là một biến số!
Phần lực cản này được quyết định bởi sức mạnh của mục tiêu.
Sau khi ước lượng thời thực lực của Văn Vũ, Franke cảm thấy mình có thể xem trước hình ảnh của Văn Vũ mười ngày sau.
“Mặc dù không tính là quá nhiều, nhưng thời gian mười ngày… Chắc cũng đủ để báo cáo rồi…”
Franke đã nghĩ như vậy.
Sau đó, Franke huy động toàn bộ thể lực, giống như một con chim yến xuyên thủng bầu trời, lao thẳng lên cao.
Một lát sau…
Tương lai không ngừng biến hóa, sau đó đột nhiên xuất hiện một vùng tăm tối…
Ở trung tâm bóng tối, một con mắt màu đỏ như máu đột nhiên xuất hiện.
“Cút về ngay!!!”
…
“Phù… Phù phù…”
Một dòng máu đỏ thắm trào ra từ khóe miệng Franke, kỹ năng bị phản phệ khiến ông ta gần như nghẹt thở.
Đây chỉ là chuyện nhỏ, phun ra hai ngụm máu là hết rồi.
Nhưng điều thực sự đáng sợ chính là con mắt ẩn giấu trong bóng tối vô tận kia - Dữ tợn, bạo ngược, còn ẩn chứa sức mạnh vô cùng to lớn!
Cho dù dòng sông thời gian có những biến hóa khôn lường thì bóng tối vẫn luôn vĩnh hằng!
Cái lạnh kinh hoàng và nỗi sợ hãi bóng tối khiến Franke thở hổn hển.
“Làm sao thế?”
Giọng nói nghi ngờ từ phía đối diện vang lên.
Franke chậm rãi mở mắt ra, nhìn ánh mắt nghi hoặc của Văn Vũ một lát, khẽ lắc đầu.
“Tôi không nhìn thấy tương lai của cậu…”
…
Xung quanh đột nhiên im lặng.
Văn Vũ lặng lẽ rót cho Franke một ly rượu vang.
“Tại sao? Tại sao ông lại không nhìn thấy tương lai của tôi?”
Franke cũng chỉ biết lắc đầu.
“Trước kia đã từng xảy ra chuyện như vậy chưa?”
Franke nghe Văn Vũ hỏi vậy thì do dự một lát.
Nghĩ đến chuyện đôi mắt đỏ như máu kia, Franke cảm thấy nếu giấu chuyện này thì không hay cho lắm.
“Đường Hạo Phi! Tôi cũng không xem được tương lai của cậu ta.”
“Ồ?”
Văn Vũ lập tức tỉnh táo.
“Đã xảy ra chuyện gì? Có phải vì thực lực chênh lệch quá lớn không?”
Franke lại tiếp tục rơi vào trầm mặc.
Một lát sau, Franke bình tĩnh trả lời.
“Cũng không phải vì thế!”
“Có một thế lực đáng sợ nào đó bảo vệ tương lai của hai người. Dựa vào năng lực của tôi thì mục tiêu dù có năng lực mạnh cỡ nào thì tôi cũng có thể nhìn ra được một chút gì đó. Nhưng tương lai của hai người thì khác, tôi không nhìn được bất cứ một chút gì.”
Văn Vũ nghe Franke giải thích thì chậm rãi châm một điếu thuốc, ngón tay nhẹ nhàng gõ từng nhịp lên mặt bàn.
Hình như trong lòng Văn Vũ đã có đáp án.
Bởi vì cậu và Đường Hạo Phi là cùng một loại người…
…
“Tôi biết rồi, cảm ơn ông.”
Văn Vũ nói một câu cảm ơn hiếm hoi.
Chỉ là không biết khi Văn Vũ biết Franke lục lại quá khứ của mình thì cón có thể cảm ơn ông ta không…
Franke yên lặng một lát, sau đó lên tiếng.
“Tôi biết cậu và Đường Hạo Phi chắc hẳn còn có những vấn đề khác, đây không phải là chuyện tôi có thể biết. Nhưng tôi cảm thấy mình cần phải nói với cậu chuyện này.”
“Kết quả của việc thăm dò vận mệnh…”
“Nguồn sức mạnh bảo vệ cậu và Đường Hạo Phi…”
“… Không giống nhau!!!”
…
“Không giống nhau? Câu này có ý gì?”
Franke nhấp một ngụm rượu, chậm rãi nói.
“Khi tôi thăm dò vận mệnh của Đường Hạo Phi cũng gặp phải sức mạnh bảo vệ. Nhưng sức mạnh mà tôi gặp được là một quả cầu ánh sáng rất lớn và uy nghiêm. Cảm giác đó rất thân thiết, hơn nữa còn không hề công kích tôi mà chỉ nhẹ nhàng đẩy tôi ra khỏi dòng sông thời gian. Nhưng đến khi thăm dò vận mệnh của cậu thì lại không như thế.”
“Sức mạnh bảo vệ cậu là một đôi mắt ẩn giấu trong bóng tối. Loại cảm giác đó rất tà ác và kinh khủng, tràn ngập tử khí. Vừa rồi nếu không phải tôi chạy nhanh thì nó đã giết chết tôi rồi…”
“Không giống nhau?”
“Ông có chắc là không giống nhau không?”
Franke gật đầu.
“Không giống nhau một chút nào!!!”
…
Một suy nghĩ hoang đường xông thẳng lên não Văn Vũ.
Văn Vũ dập tắt điếu thuốc, nhìn chằm chằm vào hai mắt của Franke.
Ánh mắt của Franke nói cho Văn Vũ biết, ông ta không hề nói dối…
Vậy thì, tại sao lại không giống nhau…
Một suy đoán tràn vào trong đầu Văn Vũ.
Có phải là do…
…
“Cảm ơn.”
Văn Vũ lại nói câu cảm ơn lần nữa, sau đó bưng ly rượu, đứng dậy khỏi ghế, bước tới phía cửa sổ, phóng tầm mắt nhìn về cảnh sắc phía xa.
Franke cũng hiểu ý của Văn Vũ, đứng dậy trở lại bàn của mình, cầm một quyển sách lên chăm chú đọc.
Cuộc thảo luận về tương lai kết thúc ở đó…
“Đúng rồi, có chuyện này tôi cũng cần phải nói với cậu.”
Franke đọc sách một lát rồi lại lên tiếng.
“Vừa rồi khi sử dụng kỹ năng thăm dò vận mệnh, tôi nhìn thấy một vài hình ảnh khác. Hình như cậu và một người đàn ông tên Vạn Bình có ân oán gì với nhau?”
Văn Vũ nghe thế thì xoay người, nhìn thẳng vào Franke.
“Vừa rồi ông không nói cho tôi biết năng lực này của ông còn có thể nhìn được quá khứ!”
Đối với Văn Vũ thì Vạn Bình chỉ là một con cá nhỏ không đáng nhắc tới, tốt nhất là anh ta chạy càng xa càng tốt. Nhưng nếu Franke có thể nhìn được quá khứ của cậu thì nhất định có điều gì không ổn.
Franke nhún vai.
Chương 755 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]