Theo lệnh của Franke, vệ binh nhanh chóng mang tư liệu của Vạn Bình đến phòng làm việc của Văn Vũ.
Lật xem những điều Vạn Bình đã làm ở nơi tập trung Yến Kinh, sát khí trong mắt Văn Vũ lại nhanh chóng tràn lan.
Cậu đã đánh giá thấp gã đàn ông này…
Không biết là do tính cách tự nhiên hay là do thủ đoạn độc ác mà chỉ vài tháng sau khi Vạn Bình đến khu tập trung Yến Kinh, tên tuổi của anh ta đã vô cùng nổi tiếng!
Thế lực đen mạnh nhất ngoại thành - đại ca của hội Tam Khô, trong tay sở hữu cả chuỗi sản nghiệp đen, ám sát, cướp bóc, ma túy, mại dâm… không thiếu thứ gì, thuộc hạ lên tới gần mười vạn người! Trong đó có đến hàng nghìn người là chức nghiệp giả cấp bốn trở lên!
Có thể nói hội Tam Khô của Vạn Bình nắm giữ thế lực khổng lồ chỉ sau quân đội!
Hơn nữa…
“Tên này lộng hành như thế mà quân đội không quản sao?”
Nhìn những ghi chép Vạn Bình thậm chí còn khống chế một phần quyền lực của cơ quan cứu tế lương thực, Văn Vũ ngạc nhiên hỏi.
Franke khẽ nhún vai.
“Cậu cũng biết nước trong quá thì không có cá… Hơn nữa, không phải quân đội không quản, mà là giống như đang nuôi heo. Một khi Vạn Bình bị chúng ta bắt thóp thì… Cậu cũng biết đấy…”
Franke nhướn mày nhìn Văn Vũ.
Dựa vào thế lực của hội Tam Khô…
Nếu quân đội thực sự muốn ra tay…
Đoán chừng chỉ một tiếng sau là có thể tiêu diệt được!
…
Văn Vũ thả tập văn kiện trong tay xuống, khẽ chép miệng.
Văn Vũ biết rõ Vạn Bình đã chạy trốn, nhưng mà…
Không lẽ lại không có bất cứ manh mối nào?
Có thể trốn được hay không còn phụ thuộc vào bản lĩnh của Vạn Bình. Nhưng có muốn bắt hay không thì chính là xem thái độ của Văn Vũ.
“Gọi nhóm người Tần Thiên đến đây.”
Vệ binh nhận lệnh nhanh chóng rời đi. Văn Vũ nhìn tập tư liệu trên bàn, hơi nheo mắt, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
…
Chưa đến mười phút sau, vệ binh đã dẫn bốn người vào phòng Văn Vũ.
Arthur, Vương Phúc Tài, Dương Hoằng, còn cả… Lôi.
Văn Vũ chưa kịp nói gì thì Lôi đã tiến lên một bước, giải thích với Văn Vũ.
“Tần Thiên đang phụ trách khu phòng thủ của Walter nên không đi được. Tôi sợ cậu có chuyện gì gấp nên mới thay Tần Thiên đến đây.”
Văn Vũ nhìn chức nghiệp giả tên là Lôi trước mặt, trầm mặc một lát rồi gật đầu.
“Cảm ơn.”
“Mọi người ngồi đi.”
Văn Vũ chờ mọi người ngồi xuống hết rồi đẩy tập văn kiện đến trước mặt bọn họ, lên tiếng.
“Tôi có chuyện này muốn nhờ mọi người giúp đỡ.”
Nói xong, Văn Vũ mở hồn cảnh thứ hai, thả Độc Nhãn ra.
…
Sau khi những người kia xem xong tài liệu, Văn Vũ nói tiếp.
“Nói chung là tôi và một người đàn ông tên là Vạn Bình có chút thù oán cá nhân. Lần này tôi muốn nhờ mọi người giúp tôi giải quyết một chút, dẫn theo cả Độc Nhãn.”
“Chuyện nhỏ thôi mà.”
Ba người Arthur nhanh chóng trả lời, còn Lôi hơi nhíu mày.
“Chuyện này hơi phiền phức, quân đội có dự định riêng về hội Tam Khô…”
Còn chưa nói xong thì đã bị Văn Vũ ngắt lời.
“Từ giờ trở đi, thứ được gọi là hội Tam Khô này là của tôi.”
Lôi còn muốn nói thêm gì nữa nhưng Franke đã nhanh chóng gõ nhẹ lên bàn.
“Không thành vấn đề, quân đội không có ý kiến gì về chuyện này cả.”
Chỉ là một cái hội Tam Khô thôi mà, trong mắt quân đội thực sự là một thứ vô bổ.
Lôi nghe vậy thì cũng không phản đối nữa.
Sau khi quyết định xong xuôi, Văn Vũ lại nhìn mấy người trước mặt một lần rồi nói với Dương Hoằng.
“Cậu có hứng thú trở thành lão đại của hội Tam Khô này không?”
…
Dương Hoằng ngạc nhiên, sau đó nhìn Văn Vũ, chậm rãi lắc đầu.
“Thế lực của hội Tam Khô lớn quá, em sợ mình không quản lý được.”
“Đừng sợ, không có gì phải lo lắng hết. Trong số chúng ta chỉ có mình cậu có kinh nghiệm làm lão đại, hơn nữa…”
Văn Vũ đứng dậy, đi tới trước mặt Dương Hoằng, nhẹ nhàng vỗ vai anh ta.
“Hội Tam Khô chỉ là một món đồ chơi mà thôi. Nếu cậu muốn thì làm, còn không thì cứ giao cho quân đội cũng được. Chơi đùa thôi mà, cái hội này đối với tôi mà nói cũng chẳng là cái thá gì!”
Dương Hoằng nghe Văn Vũ nói thế thì không từ chối nữa, gật đầu coi như đã đồng ý với “nhiệm vụ” này.
“À đúng rồi, đến lúc đó nhớ đổi tên đi, cái tên hội Tam Khô quá low.”
Văn Vũ nhét Độc Nhãn hình dáng mini vào trong lòng Arthur, sau đó quay đầu nói với Lôi.
“Lôi, anh tìm người khác dẫn bọn họ đến tổng bộ hội Tam Khô, còn anh lát nữa chuẩn bị ra tiền tuyến với tôi.”
“Được.”
Sau đó, bốn người ra khỏi văn phòng. Văn Vũ tựa lên bàn, híp mắt đánh giá bóng lưng của Lôi.
“Mọi người không thấy kì lạ sao? Rõ ràng thực lực của người này còn mạnh hơn cả Walter và Tần Thiên. Anh ta ở đâu chui ra thế? Chắc không phải chui ra từ tảng đá đâu chứ?”
Franke nghe Văn Vũ hỏi thì giải thích.
“Lôi và Marquez không có vấn đề gì đâu. Tôi đã dùng thăm dò vận mệnh để xem quá khứ của hai người này. Trong thời gian diễn ra thi đấu xếp hạng trình tự, hai người này bị kẹt trong một bảo địa nên không tham gia thi đấu được.”
Văn Vũ nghe thế thì gật đầu, không tiếp tục truy cứu vấn đề này nữa.
Dù sao thì Lôi và Marquez cũng là người của quân đội. Nếu quân đội dám dùng hai người này thì chứng tỏ đã được Franke kiểm tra và chắc chắn không có vấn đề gì.
Chương 757 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]