Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 765: CHƯƠNG 765: THÂM LAM 2

Tái bút: Như các bạn đã nhắc mình giải thích một chút, Đường Hạo Phi được gọi là hải ma của bộ tộc Hải Vương, thế nhưng bản thân bộ tộc Hải Vương nhận họ là bộ tộc Hải Thần, hơn nữa phần trên có nói tới ma tộc đi xâm lấn đại dương thì được gọi là hải ma, cho nên về sau mình thường dùng “bộ tộc Hải Thần” để chỉ tên gọi của bộ tộc Hải Vương.

Từ trên cao của thành phố Thâm Lam tiến vào trong thành.

Thành phố dưới lòng đại dương không có mái vòm và cổng thành, thậm chí không có cả tường thành, theo quan điểm của Đường Hạo Phi thì thành trì mang tên Thâm Lam này rất giống với nơi tập trung của một tộc người du mục.

Mặc dù năng lực của bộ tộc Hải Thần không thua kém gì loài người, nhưng thời gian khởi dậy quá ngắn, cho dù có tham khảo tư duy và hình thái văn minh của loài người thì cũng không thể vượt qua loài người trong thời gian ngắn được, điều này chỉ là về mặt khoa học kỹ thuật và trình độ văn minh mà thôi.

Lagus cùng với Đường Hạo Phi và Walter cưỡi cá heo vảy xanh bơi tới trung tâm thành trì, trên đường đi, một lượng lớn tộc nhân của bộ tộc Hải Thần tò mò chui ra từ các tòa nhà, nhìn Đường Hạo Phi và Walter với ánh mắt như thể đang nhìn một con gấu trúc.

Nhưng điều kỳ lạ là ngoài những tộc nhân của bộ tộc Hải Thần thì không có nhiều thú biển tập trung ở trong thành phố Thâm Lam.

Lagus ở bên cạnh giải thích: “Thành phố Thâm Lam của chúng tôi tạm thời mở cửa cho những tộc nhân xuất thân là bộ tộc Hải Thần và thần thú chủng phục tùng, suy cho cùng những con thú biển đó không đủ trí thông minh, cũng không chịu quản giáo rồi chỉ gây ra những chuyện rắc rối…”

Chênh lệch giai cấp càng rõ ràng ở hải tộc.

Sau khi băng qua khu nhà đổ nát và lộn xộn trong thành phố Thâm Lam, Lagus cùng với Đường Hạo Phi và Walter đã tới tận cửa của tòa nhà trung tâm nhất ở thành phố Thâm Lam.

Tòa nhà cao tầng được xây dựng bằng những tảng đá có màu xanh xanh tim tím, với con mắt thẩm mỹ của người bình thường thì nơi này không có gì đáng mong đợi ngoại trừ nó trông có vẻ to lớn một chút.

Mà theo như Lagus nói, nơi này là viên minh châu quý báu nhất, tòa kiến trúc hùng vĩ nhất, nơi tôn quý nhất của thành phố Thâm Lam và là tẩm cung của đại nhân Hải Vương…

Chà, nếu nơi này được đặt trên mặt đất thì chỉ là một nhà kho xập xệ thời trung cổ mà thôi…

Không có lính canh ở cửa cung điện, ba người tới trước cửa cung điện, Lagus đưa tay ra hiệu chào đón Đường Hạo Phi và Walter.

Trong cuộc trò chuyện dọc đường đi, Đường Hạo Phi đã biết rõ thân phận và địa vị của Lagus, Lagus thực tế là một chiến binh bình thường của bộ tộc Hải Thần, không có chức vụ hay địa vị đặc biệt trong bộ tộc Hải Thần, đương nhiên không có tư cách bước vào điện Hải Vương.

Hai người vẫy tay chào tạm biệt Lagus, nhìn bóng lưng của Lagus xoay người rời đi, Đường Hạo Phi trấn định tinh thần, nghiêm túc quan sát điện Hải Vương.

Áp lực khủng khiếp và dao động năng lượng không rõ ràng liên tục lắc lư và tỏa ra từ bên trong khiến trong lòng Đường Hạo Phi đã hiểu ra sức mạnh bảo vệ Hải Vương thực sự đều nằm ở bên trong điện Hải Vương.

“Đi thôi.”

Hướng về phía câu nói của Walter – người đang không hiểu sao có chút khẩn trương, Đường Hạo Phi dẫn đầu mở cánh cửa đá dày cộm đi vào bên trong điện Hải Vương.

Ánh sáng bên trong điện Hải Vương rất yếu ớt, nguồn sáng chỉ phát ra từ vài viên dạ minh châu mà thôi, nhưng diện tích của điện Hải Vương rất nhỏ, vậy nên Đường Hạo Phi vừa bước vào trong đây, lập tức chú ý đến cách bài trí bên trong và tất cả các sinh vật.

Bốn vị bộ tộc Hải Thần…

Ba vị đang đứng…

Một vị đang nằm…

Một cảm giác quen thuộc từ nơi sâu nhất trong huyết mạch lần lượt truyền đến Đường Hạo Phi, rõ ràng nhắc nhở Đường Hạo Phi rằng ba trong bốn vị bộ tộc Hải Thần đều là thần thú chủng!

Còn một vị không phải thần thú chủng thì đang nằm trên chiếc ghế đá khổng lồ, bĩnh tĩnh nhìn Đường Hạo Phi đang dừng ở cửa, sáu con mắt sáng lên với ánh nhìn bất định, lộ ra vẻ thần bí và vô cùng sâu xa.

“Con người. Trình tự số 1 của loài người.”

Vị bộ tộc Hải Thần ngồi trên ghế đá nói ra thân phận của Đường Hạo Phi bằng Hán ngữ rõ ràng và thành thạo, sau đó sáu con mắt đảo qua đảo lại, nhìn một lượt Đường Hạo Phi từ trên xuống dưới.

Sau đó, không chờ Đường Hạo Phi có bất kỳ phản ứng gì, lão Hải Vương còn hoài nghi này đã xua tay: “Mời khách quý thượng tọa.”

Đường Hạo Phi nhìn Hải Vương phía đối diện với ý nghĩ đây đúng là điệu bộ của một vị hoàng đế cổ đại…

Có vẻ vị Hải Vương này đã thấm nhuần văn hóa loài người rồi đây…

Đường Hạo Phi ngồi trên chiếc ghế đá không được thoải mái lắm nên không đển ý tới ánh mắt tò mò của ba vị thần thú chủng bộ tộc Hải Thần còn lại, rồi nói trực tiếp mục đích chính bản thân tới đây lần này cho vị Hải Vương ngồi ghế chính giữa. đó là “liên minh”.

“Nhận lời mời của đại nhân Hải Vương, tôi tới đây lần này với tấm lòng thiện chí của con người và mong muốn được liên minh. Đây có phải là điều mà ngài cũng hy vọng không?”

Hải Vương gật đầu quả quyết: “Quả thật là ta đã phái người đi tìm các vị trước, chỉ không ngờ trình tự số 1 của loài người lại đích thân tới đây, đây là vinh hạnh của bản vương rồi.”

Chương 765 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!