Nghe thì có vẻ kinh hãi, nhưng đối với sức chiến đấu của Văn Vũ có thể nghiền nát thế giới, thì chuyện đó giống như một trò đùa.
Trong trường hợp "Vua Hải tộc bị ám sát không thành", Đường Hạo Phi liều mạng không giết được Văn Vũ – thật ra Đường Hạo Phi sẽ không đuổi theo Văn Vũ – thì cũng không thể để Lâm Hải Phong phái một số lượng lớn người ra làm những điều vô nghĩa này.
Thứ duy nhất có thể ra tay là vua Hải tộc này.
Tuy nhiên, Văn Vũ không sợ hãi chút nào – cậu không sống ở biển, nếu họ dám lên bờ để gây rắc rối cho cậu thì sẽ thấy rõ được ai sống, ai chết.
Toàn bộ quá trình kế hoạch đều bị Lâm Hải Phong đặt ở trước mặt Văn Vũ.
Lâm Hải Phong không nói lời nào, chỉ là ngồi ở chỗ đó, yên lặng chờ Văn Vũ lựa chọn.
……
Đại não của Văn Vũ chuyển thật nhanh, nắm rõ nhân quả của toàn sự việc. Nếu thuận theo và không thuận theo thì sẽ như thế nào, những điều này đều nhanh chóng lướt qua trong đầu cậu. Một lúc lâu sau, cậu mới chậm rãi lắc đầu, nhẹ giọng nói.
"Không đủ. Giá của ông đưa ra không đủ!"
"Vấn đề này thật sự không quá khó đối với cậu đâu. Cậu chỉ cần tiêm một vật phẩm vào cơ thể Vua Hải tộc mà thôi."
Lâm Hải Phong cau mày và thuyết phục một lần nữa.
"Chỉ đối với vấn đề tiêm thuốc thôi mà, nhưng giá của ông vừa rồi thực sự là không đủ…"
"Nhưng mà……"
"Ông đã quên chuyện ông lừa dối tôi rồi sao?"
Lâm Hải Phong vừa mở miệng, nhưng nghe được lời của Văn Vũ, thì không nói được gì nữa. Tất nhiên là Lâm Hải Phong đã đoán được suy nghĩ của Văn Vũ.
"Tôi không biết những lời ông nói là lời thật hay giả. Nếu là thật, thì tôi cũng không biết mục đích thực sự của ông là gì? Ai mà biết được ông đang muốn hạ gục Vua Hải tộc hay là để hạ gục tôi? Đừng quên rằng tôi cũng là một loài động vật chứ không phải thần thánh nào đó."
"Thành thật mà nói thì sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra, tôi rất không muốn làm những chuyện lộn xộn này với ông… ông cần phải nâng giá lên - đây là cái giá để giải quyết vấn đề lòng tin giữa chúng ta."
Văn Vũ có thể làm được điều này.
Tuy nhiên, những rủi ro ẩn sau vụ việc này thật sự là quá lớn. Lâm Hải Phong nói vậy nhưng Văn Vũ không thể nghe theo cách đó được, bởi Lâm Hải Phong có rất nhiều kỹ năng nói một đằng làm một nẻo!
Thế nhưng……
Nếu giá cả đủ cao, thì Văn Vũ không có việc gì mà không làm được.
Tóm lại, vấn đề không gì là khác hơn là so sánh tỷ lệ rủi ro trên lợi nhuận.
……
Lâm Hải Phong vừa gõ một tay lên mặt bàn vừa cau mày suy nghĩ.
Lâm Hải Phong không lường trước được rằng, khi nói chuyện với Văn Vũ thì vấn đề thực sự lại nằm ở đây – sự lo sợ về lòng tin!
Văn Vũ không tin vào Lâm Hải Phong chút nào. Nhưng do tính chất của các công cụ kia có thể khiến người sử dụng chắc chắn có thực lực vượt xa Hải Vương. ChỈ có thực lực mới có thể thực hiện được cái việc làm nghịch lý để thần không biết quỷ không hay kia.
Và hậu quả rất đơn giản—máu chảy thành sông!
"Cậu muốn thứ gì?"
"Kỹ năng cấp nội tình, nguyên tố ánh sáng, nguyên tố linh hồn, hoặc các kỹ năng có thể phá vỡ giới hạn, và tôi cần phải có sự đảm bảo về chất lượng của chúng.”
Ngoài những thứ này ra, Văn Vũ không đưa ra bất kỳ cân nhắc nào khác!
Lâm Hải Phong lắc đầu.
"Tôi không có những thứ này."
"Vậy thì không có gì để nói nữa!"
Chỉ đơn giản dựa vào một kỹ năng ánh sáng cấp SSS và rất nhiều đạo cụ mà không biết có dùng được không. Hậu quả là khiến Văn Vũ phải chịu sự tức giận của Hải tộc, sự tức giận của Đường Hạo Phi, và rất có thể bị Lâm Hải Phong cho đọ sức với nhiều rủi ro……
Văn Vũ có ngốc địch mới đi đồng ý làm những việc đó!
Văn Vũ liền bỏ qua vẻ mặt cau có của Lâm Hải Phong phía sau, đứng lên bước thẳng ra cửa.
Lâm Hải Phong vẫn không nói gì khi Văn Vũ ra đến cửa, khiến Văn Vũ lại khẽ thở dài.
Cậu vốn nghĩ rằng Lâm Hải Phong có thể sẽ đưa ra một kỹ năng cấp nội tình, nhưng có vẻ như hai bên vẫn chưa đạt được sự đồng thuận…
Và nếu không có những kỹ năng ở cấp nội tình phù hợp với cậu, thì Văn Vũ không cần phải làm điều này.
"Nhân tiện, mặc dù tôi sẽ không tham gia, nhưng tôi sẽ không tiết lộ vấn đề này."
Lâm Hải Phong mặt không cảm xúc gật đầu lia lịa.
Về vấn đề này Văn Vũ tương đối đáng tin.
……
Lâm Hải Phong đứng ở bên cửa sổ, nhìn Văn Vũ bước lên xe quân sự lái ra ngoài đại bản doanh. Mặt Lâm Hải Phong không có chút cảm xúc, nheo mắt cố gắng tìm biện pháp đối phó khác.
Về vấn đề khống chế hải tộc, Lâm Hải Phong tin rằng lợi thế sẽ lớn hơn bất lợi - miễn là mọi thứ được thực hiện một cách vô thức, không có rủi ro nào cả.
Và làm thế nào để làm điều đó mà thần không biết quỷ không hay…
Lâm Hải Phong đã có một dự tính trong lòng…
Franke…
Khi tương lai có thể nhìn thấy rõ ràng, nhiều thứ có thể trở nên khá đơn giản…
Nghĩ đến đây, Lâm Hải Phong vỗ nhẹ hai tay.
"Bốp…bốp… bốp…"
Tiếng vỗ tay vang dội truyền khắp cả phòng. Trong giây tiếp theo, một bóng người xuất hiện sau lưng Lâm Hải Phong trong làn không khí mỏng manh.
"Đại nhân."
"Đi gọi Franke và Phương Bạch qua đây."
"Vâng, đại nhân."
……
Chương 777 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]