Nhìn năm cỗ thi thể và ngón tay nằm dưới đất của mình, Marat cũng không để ý đến chuyện bàn tay đau nhức, nhanh chóng nhặt áo choàng mặc lên người.
Chiếc áo choàng rất lớn, thân hình hơn hai mét của Marat mặc vào cũng rất vừa.
Marat trùm mũ áo lên, bốn cánh tay đầy vảy ẩn giấu hoàn toàn bên trong chiếc áo choàng, nhìn qua trông giống một con người cao hai mét.
Người đàn ông trung niên nhìn vậy thì gật đầu hài lòng.
Cho dù dựa vào thân phận của ông ta và mệnh lệnh của đại nhân thì việc ngang nhiên đưa một con Cổ ma vào Yến Kinh cũng là một hành vi khá lỗ liễu. Thế nên dùng áo choàng che kín người con Cổ ma này lại có thể bớt không ít phiền phức.
“Ngươi đi trước.”
Giọng điệu bình thản nhưng phối hợp với con dao trong tay người đàn ông trung niên lại vô cùng có sức thuyết phục.
“Đi đâu?” Marat hỏi.
“Cửa thành phía đông khu tập trung Yến Kinh…”
…
Tất nhiên là Marat biết đường.
Trong thời gian đến Yến Kinh, nó cũng thường xuyên quan sát bức tường thành cao ngất này.
Trong quá khứ, Marat đã suy nghĩ rất nhiều làm sao có thể công phá nơi này.
Nhưng bây giờ…
… Sống được hay không vẫn còn chưa biết…
Cả hai chậm rãi đi trên con đường ở Thiên Tân. Khí tức Cổ ma trên người Marat khiến những con ma vật cấp thấp sợ hãi mà tránh xa. Một khi gặp phải con người hoặc Hải tộc thì người đàn ông trung niên sẽ xuất hiện, lấy ra một tấm lệnh bài từ nhẫn không gian.
Những con người kia nhìn thấy lệnh bài thì cho dù còn hơi nghi ngờ thân phận người bên trong áo choàng đen nhưng cũng không thắc mắc và làm khó.
Cứ như thế, một người một ma đi tới phía Đông nơi tập trung Yến Kinh.
Chưa đến một tiếng, bức tường thành phía đông đã hiện ra trước mắt…
…
“Đi nhanh lên một chút.”
Người đàn ông trung niên phía sau đạp Marat một cái, ra hiệu Marat tăng tốc lên.
Marat nhìn bức tường thành phía xa, một lát sau, nó âm thầm thở dài một tiếng…
Vị trí này đã rời khỏi khu vực chiến trường, nằm trong phạm vi khống chế của loài người.
Mặc dù thỉnh thoảng cũng có vài con ma tộc bia đỡ đạn không sợ chết chạy đến đây nhưng không gây phiền toái gì đến nơi tập trung yến Kinh.
Các nhóm chiến sĩ Hoa Hạ đi tới đi lui. Trong tình huống như vậy, Marat có muốn chạy cũng không chạy được.
Nó giống như đã chấp nhận số phận của mình, cứng nhắc lê từng bước về phía trước. Lần này, người đàn ông trung niên không che giấu gì nữa mà lấy lệnh bài treo trước ngữ, sau đó lôi Marat đến cổng thành.
…
Cả hai thuận lợi đi qua cổng thành. Marat thuộc bộ tộc Cổ ma, cao hơn hai mét, nhưng khi mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình thì hình dạng của nó cũng giống như người bình thường.
Hơn nữa, người đàn ông trung niên, hoặc nói đúng hơn là tấm lệnh bài trong tay ông ta giúp cả hai tiến vào vô cùng thuận lợi.
Bên trong thành phía đông, một chiếc xe quân sự đã sớm đỗ ở đó, chờ người đàn ông trung niên và Marat.
…
“Lên xe!”
Người đàn ông trung niên đẩy mạnh một cái, Marat bị ép chui vào trong xe, ông ta cũng nhanh chóng lên xe ngồi bên cạnh nó.
Ô tô nhanh chóng lăn bánh đi về phía nội thành. Đến lúc này, Marat đã hiểu sâu sắc về hoàn cảnh hiện tại của mình…
“Ta có thể sống không?”
Nó không hỏi ai muốn tìm nó, cũng không hỏi tìm nó làm gì, Marat chỉ hỏi câu hỏi mà mình cảm thấy quan trọng nhất.
Người đàn ông trung niên khẽ nhếch môi, con dao trong tay khẽ dừng lại.
“Sống hay không không do ta quyết định, điều đó phụ thuộc vào chính ngươi…”
“Ngươi cũng biết đó, những thứ có giá trị sẽ tồn tại lâu dài. Thế nên, ta khuyên ngươi một câu, bây giờ hãy suy nghĩ xem ngươi có thể làm được gì có giá trị. Đó chính là thứ bảo đảm cho mạng sống của ngươi…”
Marat im lặng một lát, sau đó khẽ gật đầu.
Đối với nơi tập trung Yến Kinh, những thông tin và tin tức tình báo của một con Cổ ma chắc được coi là thứ có giá trị…
Tất nhiên điều này còn phải phụ thuộc vào một người - Marat đã khẳng định người này là Lâm Hải Phong, phải phụ thuộc vào thái độ của ông ta…
…
Phong cảnh trên đường phố Yến Kinh chẳng có gì đẹp cả.
Bởi vì chiến tranh liên miên nên đường phố bị kiểm soát vô cùng chặt chẽ. Những người không có năng lực chiến đấu được gom tập trung lại một chỗ. Thế nên trên đường ngoài xe cộ và binh lính thì cũng không còn thứ gì khác.
Marat ngồi trên xe quân sự nên nhanh chóng đi một đường đến trụ sở chính của quân đội.
Sau đó tiếp tục là những cuộc kiểm tra cơ thể, soát người, cải trang.
Marat bị trùm một chiếc mũ che khuất tầm nhìn, sau đó bị hai tên chức nghiệp giả cấp năm dẫn đi bảy tám vòng cầu thang, cuối cùng tới được một căn phòng.
Sau đó, nó bị hai người đó thô lỗ ném lên ghế, rồi bị trói chặt lại.
Marat chỉ cảm thấy một thứ gì đó giống như dây thừng siết chặt quanh người. Tiếp đó, mũ trùm đầu của nọ bị người ta xốc lên.,,
Ánh sáng bất ngờ khiến tầm nhìn của Marat mờ đi một chút…
Trong tầm mắt mơ hồ, Marat nhìn thấy trước mặt mình có ba bóng người.
Hai người đang đứng, một người đang ngồi…
“Chào mừng đến với nơi tập trung Yến Kinh. Ma tộc… ừm… tạm thời gọi ngươi là người bạn đi…”
Một giọng nói chậm rãi vang lên, Marat chăm chú nhìn lại.
Người này đầu nửa đen nửa trắng, mặc một bộ quân phục, tinh thần sáng láng, đôi mắt có thần, gương mặt quen thuộc…
Đây là người xếp hạng thứ hai trong danh sách những kẻ nguy hiểm nhất của loài người.
Cũng là lãnh tụ cao nhất của loài người - Lâm Hải Phong.
…
Chương 786 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]