“Nếu như mạt thế bắt đầu trước 3 tháng, cha tuyệt đối sẽ không giao lưu với Văn Vũ, nhưng bây giờ…”
“Sức mạnh được hình thành, có thể chuyển hóa lực lượng, sẽ cách xa so với chiến đấu đơn độc một mình, cho nên con đã hiểu chưa? Cha và Đường Hạo Phi, còn có cả Văn Vũ nữa, con đường mà mỗi người đi không giống nhau, bọn họ cần nâng cao thực lực, mà cha, muốn thực lực trở nên mạnh mẽ.”
“Vậy thì, chúng ta quay lại vấn đề ban đầu. Cha hỏi con lần thứ 2.”
“Chuyện lần này, là ai tính kế?”
Nghe thấy câu hỏi quen thuộc, Phương Bạch im lặng một lúc,ngập ngừng trả lời: “Ma tộc?”
Lâm Hải Phong cười rồi lắc đầu: “Là cha…con đúng là không có đủ nhạy cảm chính trị, học cho tốt đi con…”
“Con có biết không, trên thế giới này có một câu, muốn người ta không biết, trừ khi đừng làm, ngay khi kế hoạch phát động, Văn Vũ nhất định cảm nhận được, chuyện này có liên quan đến cha, trên thực tế, sau khi khu chợ bị tấn công, Văn Vũ có thể đến tìm cha nghi ngờ…”
“Mặc dù cha không sợ Văn Vũ, nhưng, có thể bớt được một kẻ thù với thực lực là trình tự số 2, không phải tốt hơn sao, chuyện như này, nói cho cùng, chỉ là một cuộc giao dịch giữa cha và Văn Vũ, cho Văn Vũ một bề mặt…”
“Một, đủ để quang minh chính đại, khiến Văn Vũ chủ động tìm từ trong đống đổ nát ra bề mặt sự việc rồi.”
Nghe đến đây, Phương Bạch phản ứng lại, từ từ lắc đầu.
“Con vẫn có chút không hiểu…”
Lâm Hải Phong mỉm cười : “Trận này, con ở bên cạnh cha, nhìn cho rõ toàn bộ quá trình xảy ra sự việc, đợi ngày mai…ừm, có lẽ là mai đi, mai lúc Văn Vũ đến tìm cha, con sẽ biết ý nghĩa cha làm việc này!”
“Gaoooooooooo~~~~”
Một tiếng hú dài như muốn xé toạc dây thanh âm từ một con ma vật cách đó không xa, một con ma vật kỳ dị, nó như một luồng sáng đen, trong miệng ngậm một cái xác, hướng về mục tiêu duy nhất trong tầm nhìn của nó – xông đến thẳng vị trí của mục tiêu, phát ra một lực tấn công chết chóc.
Với sức mạnh cấp 5,khoảng cách ngắn khoảng vài trăm mét, bị ma vật trong một cú nhảy thu ngắn lại chỉ còn vài mét, sau đó ma vật há miệng ra, “Hơi thở hàn băng” phả ra từ miệng của nó.
“Bùm!”
Còn chưa đợi con ma vật phả ra “Hơi thở hàn băng”, một nắm đấm giáp thép từ bên xuống đấm lên, đấm thẳng vào cằm của con ma vật, chỉ đơn giản một đấm, không những ngăn được đòn tấn công của con ma vật, còn đấm bay nó đi, như một viên đạn bị bay ra xa.
Trong chiến trường đột ngột xảy ra như này, với thực lực của Arthur, Arthur là tuyệt đối tối thượng.
Nhưng, tổng thể tình hình không được lạc quan…
…
1000 con ma vật cấp 4 cấp 5,cũng đã đủ để chi phối sự thắng bại trong một trận chiến quy mô nhỏ, lữ đoàn đặc chủng mạnh nhất của quân đội, cũng không có lần nào gặp cuộc tấn công xa xỉ như này của ma vật.
Cho nên,vận mệnh của những người còn lại trong khu chợ, cũng không cần nhắc đến.
Dưới tình hình không có sức mạnh của Arthur bảo vệ, thời gian 3 phút ngắn ngủi, toàn bộ người trong khu chợ, đều bị ma vật đáng sợ giết sạch, mà ngay lúc đó, quân đội mới vừa làm xong chuẩn bị chiến đấu, tiến vào khu chợ.
…
Dọc theo những con đường rộng lớn, Arthur vừa lui vừa đánh, 10 quân nhân dưới sự lãnh đạo, lao về phía lối đi của chợ.
Nhưng, dưới tình huống không có những người khác gây sự chú ý của ma vật, hành động của Arthur ngay lập tức thu hút đa số ánh mắt của đám ma vật.
“Bùm!”
Một tiếng bùm vang lên, tòa nhà ở hai bên đột ngột sụp đổ, vô số tảng đá bay về phía 10 người quân nhân đang mở đường.
Những quân nhân với cấp bình quân tầm chức nghiệp quân nhân đỉnh phong cấp 3, tất nhiên đâu dễ giải quyết, 10 người không né thì chặn, nhẹ nhàng giải quyết mấy tảng đá, một giây sau đó, một cái bóng màu xanh nhạt lao vào những người quân nhân, một tiếng gió sượt qua, tiếng da thịt bị xé vang lên.
Arthur cảm nhận được tình hình có thay đổi, dùng kiếm chém vào con ma vật trước mặt, một luồng sáng khổng lồ từ thanh kiếm, một thanh kiếm ánh sáng bay đến chỗ cái bóng màu xanh nhạt.
“Bùm!”
Tiếng kiếm chạm vào vang lên.
Một tiếng động lớn vang lên, không chỉ có cái bóng xanh nhạt bị chấn động mà dừng lại, ngay cả 5 người quân nhân chưa bị giết cũng bị chấn động văng ra xa, bất tỉnh nhân sự.
Ngay lúc này, Arthur cũng có thể thấy được diện mạo thứ màu xanh nhạt kia.
Chỉ cao vỏn vẹn có khoảng một mét, trên người đầy những cục mụn mủ màu xanh nhạt, những nốt mụn mủ còn đang động đậy, cứ như bên trong có thứ gì đó vô cùng đáng sợ…
Arthur không thừa thắng xông lên truy giết, bởi vì, giết địch, không phải là nhiệm vụ quan trọng với Arthur, nhìn thấy ma vật mụn mủ xanh nhạt vẫn đứng im tại chỗ ở cách đó không xa, Arthur quả quyết kéo Tần Thi Viện đang sợ sệt vì thấy vết máu mà tay chân nhũn ra lên, sau đó lùi ra sau.
Trong bối cảnh không có 10 quân nhân “vướng tay vướng chân”, Arthur có thể hoàn toàn phát huy hết thể chất cơ thể của mình, tương ứng , Tần Thi Viện cũng có thể nâng cấp thêm vài thủ đoạn phòng ngự hơn nữa.
Về phần 5 người quân nhân vẫn đang đứng im tại chỗ, Arthur chả muốn quan tâm đến sự sống chết của bọn họ nữa.
…
Chương 807 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]